Một chiếc máy bay từ Yến Thành đáp xuống phi trường Fukuoka. Hành khách bước ra từ chuyến bay đều lầm bầm lầu bầu cằn nhằn, toàn vì cái virus huyễn thực xấu xa kia, hệ thống giải trí trên máy bay đều bị tắt hết. Không chỉ thế, mà trước lúc đáp máy bay vốn có thể hoàn thành thủ tục hải quan và chứng minh thân phận trong hệ thống huyễn thực, cũng vì virus cho nên bị ngừng, phút cuối đổi thành làm bằng tay. Một thủ tục vốn chỉ mất vài phút là xong, bây giờ phải xếp thành cái hàng dài ngoằng.
Một chàng trai đeo khẩu trang đi lối đi đặc biệt. Đến khi nhân viên hải quan ở nơi đó nhìn thấy hộ chiếu và thư mang theo của chàng, lại đánh giá chàng thêm lần nữa, nghiêm trang gật đầu.
"Trị bệnh từ xa ở Nhật Bản.....đặc biệt tiến bộ. Tám giờ sáng mai, sẽ có một ngàn người nằm trên bàn giải phẫu, đợi bác sĩ ở khắp nơi cứu giúp........Kể cả con trai của tôi." Viên hải quan dùng tiếng Anh bập bẹ nói, "Trăm sự nhờ ngài!"
Tạ Vi Thời vội vã đi xuyên qua hành lang của phi trường, những lồng kính bày đầy những con búp bê Hakata lớn nhỏ, chàng liếc mắt, trông thấy một con giống hệt như My Gian Xích. Tạ Vi Thời lắc lắc đầu để cho bản thân tỉnh táo, nhìn lại, đó chỉ là một mặt nạ với môi rất mỏng.
Chiếu theo thoả thuận với Sử Tranh Vanh, họ đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe cho chàng ở phi trường. Chàng định vị được một nơi cách Hakata không xa lắm. Lái xe một lúc, chàng nhanh chóng tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841521/quyen-3-chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.