Phương Trì đi đường vòng thật dài để tránh bị theo dõi, xác nhận an toàn xong xuôi, cô bình tĩnh ăn một bữa cơm đơn giản, rồi mới lên đường tới nhà Tạ Vi Thời.
Lúc tới nhà chàng, đã rất khuya, sắc trời tối mịt. Cô dùng chìa khoá Tạ Vi Thời đưa trước đây để mở cửa, nghe trong phòng có tiếng động rất kỳ lạ, hấp tấp, giống như đang đi bị vấp phải gì đó, giống như đang vội thu cất thứ gì đó. Chắc là Tạ Vi Thời không ngờ cô quay về ngay hôm phiên toà kết thúc.
Chàng không ra đón. Trong nhà không bật đèn, tối như đêm 30. Chàng hỏi vọng ra từ buồng trong: "Về rồi à?"
Cô "Ừ" một tiếng.
Chàng lại hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Cô đáp: "Ăn rồi."
Phương Trì vào trong phòng khách, thấy chàng đang ngồi ở bàn máy tính ở buồng trong, phòng cũng không mở điện, màn hình của chiếc máy tính Atom chiếu sáng khuôn mặt chàng—vẫn tĩnh lặng như nước, mắt đen thăm thẳm.
Chàng đã từng nói mỗi khi chỉ có một mình, chàng rất ít mở điện. Bóng tối giúp chàng tập trung hơn, mang đến cho chàng cảm hứng.
Phương Trì đi thẳng tới giá sách ở một bên phòng, mở đèn pin ở di động lên, rút cuốn sách y khoa đã từng thấy dạo trước. Mở sách, bên trong chi chít những dòng chữ không sao nhận được dạng. Cô đảo ngược cuối sách, nhìn kỹ một lần nữa, chợt miễn cưỡng đọc được.
Quả nhiên.
Quả nhiên.
Lần đầu tiên gặp Guest, Guest đã dùng đao khắc chữ, chữ khắc ra, cô đứng ở phía đối diện đọc xuôi được. Sau đó mỗi khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841513/quyen-3-chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.