Phương Trì nhìn đồng hồ trên tường, đã 4 giờ chiều. Tạ Vi Thời đi lâu thật. Cô vội bước ra cửa định đỡ lấy mấy túi đồ giúp chàng, nhưng khi vừa vươn tay ra, chợt hoa mắt, đỡ hụt. Cảm giác ấy tương tự như đánh cầu lông, rõ ràng thấy cầu lông bay tới, đã canh chính xác đường bay của quả cầu, nhưng lúc đánh vợt thì lại hụt. Mà đây là một chiếc túi đang nằm yên, không phải một quả cầu lông đang bay. Có phải là do đột ngột thoát khỏi Maandala, cơ thể của cô chưa kịp thích ứng? Hay là.......
Lòng của Phương Trì lạnh đi, song, thấy ánh mắt của Tạ Vi Thời di chuyển từ tay của cô lên mặt cô, rồi chàng nở nụ cười nhạt: "Gấp gáp như thế làm gì? Anh chạy thoát được sao?"
Tạ Vi Thời mua thực phẩm về để nấu ăn, Phương Trì đem đồ còn lại đi cất. Tất cả mọi thứ đều được chàng phân loại, rồi dùng bao màu đen cột kín, khiến người khác không khỏi thán phục sự tỉ mỉ kỹ lưỡng của chàng. Ngón tay của cô vẫn run dữ dội, rất nhiều lúc cô phải đưa tay tóm 2 lần thì mới lấy được thứ cô muốn lấy.
Cô bước vào phòng bếp, tựa lưng vào cửa nhìn Tạ Vi Thời xào rau.
"Hôm nay có chuyện gì mới không?" Chàng hỏi.
"Avatar của My Gian Xích đã xuất hiện."
Rõ ràng động tác ở tay Tạ Vi Thời thoáng ngừng. "Cuối cùng vẫn xuất hiện à?"
"Avatar đã đăng ký từ 2 tháng trước." Phương Trì thuật lại chuyện My Gian Xích xuất hiện, nhưng không nói bản thân cô là người đã gặp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841508/quyen-3-chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.