Cuối buổi, Phương Trì leo ra khỏi cửa sổ của phòng thay đồ. Phi Phi cho cô hay, đêm nay nemo sẽ có một hoạt động tập thể lớn, rất có khả năng là người từ phía Nhộng sẽ xuất hiện.
Phương Trì gọi điện thoại thuật lại cho mẹ cô những chuyện liên quan đến Từ Danh, để bà báo cho cảnh sát biết việc Từ Danh mất tích rất có khả năng là do tổ chức tội phạm nào đó đang nhắm vào nemo để tấn công. Còn việc an ủi Phương Viện thì cô lại không nhờ mẹ, mà gọi điện thoại cho Hà Tâm Nghị đang đi công tác.
"Chú Đạo Minh, bên chị con, cảm phiền chú ạ." Cô nói.
Hà Tâm Nghị mới hiểu rõ được tình hình, rất lo âu, hỏi Phương Trì: "Mèo Con, con có sao không?"
"Không sao, con còn thuốc ức chế alpha. Chuyện gì cũng cân được." Cô thản nhiên đáp.
Hà Tâm Nghị không biết nói sao cho phải, thở dài thườn thượt một tiếng.
Phương Trì bắt xe về, dọc đường ngẩn người nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe, ngỡ như đang trong mơ.
Trong tôi, chàng là tất cả của tất cả, hết thảy của hết thảy, còn trong cô thì sao!
Mỗi một lời chất vấn của Đinh Phi Phi nặng như một cú đấm, đập mạnh vào tim cô. Mà tim cô vẫn mãi mịt mờ, cô không nhìn rõ được tình cảm của mình đối với Tạ Vi Thời, trong tim cô như có một tầng kính đục rất dày, Tạ Vi Thời ở bên kia, còn cô thì bị giam ở bên này. Cô sờ soạng tấm kính đục ấy, muốn vượt ra, nhưng không sao nhìn rõ được bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841500/quyen-2-chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.