trước khi vào chương, xin chú ý: 琢磨 là một từ đa nghĩa, bao gồm: rèn luyện, tìm tòi, nghiên cứu, mài giũa. Vậy nên khi Tạ Vi Thời nói lúc nhỏ có nhiều chuyện "không ngừng tìm tòi" và khi Tạ Vi Thời sau đó rủ rỉ "Rèn luyện thật nhiều" thì đấy là cùng 1 từ. Quý vị cứ nhớ nó là một từ đi, cái màn chơi chữ này người dịch chưa cân nổi.
- ---------------------------------
Phương Trì dựa vào lồng ngực của Tạ Vi Thời, bàn tay phải mảnh mai nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai của chàng, lúc vuốt ngang qua chỗ vết thẹo lồi lên, không ngừng mơn trớn.
"Tạ Vi Thời, kể chuyện cho em nghe đi."
"Muốn nghe chuyện gì?" Giọng của chàng vẫn rất khẽ, tay giơ lên mặt trên của ngón tay phớt qua bờ má mịn màng như tơ lụa của cô.
"Chẳng hạn như...... anh làm cách nào học được đánh nhau, rồi học bắn súng thế nào."
"Có rất nhiều thứ, em sẽ luôn nghĩ về nó, không ngừng tìm tòi (琢磨),tuy đều chỉ đặt giả thuyết chứ không thực hiện, nhưng đến khi thật sự phải làm thật, vẫn rất có ích."
"Ồ?"
"Hồi nhỏ anh hay nghĩ chuyện đánh nhau với cả trăm loài động vật, nghiên cứu rất kỹ các phương án để có thể đánh thắng đủ loại động vật khác nhau."
Phương Trì phì cười, vỗ vỗ vào mặt chàng.
Tạ Vi Thời tóm lấy tay của cô, nói rất nghiêm túc: "Thật mà. Ví dụ như chuột túi đi. Nếu nó đấm em, thì trước tiên là em nên thụt người xuống để tránh, sau đó xông lên bám chặt ngang hông nó, để cho cặp giò to lớn của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841495/quyen-2-chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.