Phương Trì đăng nhập Maandala, tin nhắn từ Reboot lại lập tức xuất hiện. "Ơ? Không phải hiện giờ cậu đang ở trên máy bay à?"
"Có chút thay đổi bất ngờ, dừng lại ở Hồng Kông."
Phương Trì điều chỉnh kính huyễn thực một chút, xoay cho camera chĩa thẳng vào Akasaka đang ngồi trước mặt, chắc chắn là nhất cử nhất động của ông ta đều xuất hiện trong tầm nhìn của mình.
......Bên kia đang gõ chữ......
......Bên kia đang xoá......
Reboot làm khỉ gì thế này. Phương Trì đang còn nghĩ như vậy, một tin nhắn ngập dấu chấm than của Reboot bay đến:
"Ta fuckkkkk! Gì thế này! Guest lên mạng!!!"
Phương Trì đang tải tệp Hồ Sơ Tuyệt Mật từ cổng thông tin cloud xuống. Chế độ tốt nhất để đọc Hồ Sơ Tuyệt Mật đương nhiên là bằng dạng plugin trong hệ thống Maandala của mình, nhưng vì vấn đề an toàn, Phương Trì không làm như vậy.
"Anh ta lên mạng làm gì?"
"Chưa biết nữa......Tớ đã xuyên không đến chỗ đó...... Ta fuck!—Thoắt cái đã biến mất!"
"Chắc là xuống web chìm rồi."
"Có vẻ vậy. Ta fuck! Ôi nam thần của tớ coi bộ vẫn là nam thần của tớ, thiết giáp vẫn còn đó! Tớ đang rơi lệ......."
"Đồ điên."
"Cậu nào thấu hiểu được mơ ước và nhiệt huyết của thiếu niên mới lớn của tớ!"
Nhiệt huyết dành cho mơ ước chỉ tồn tại khi nó còn là mơ ước. Đến khi cậu thực hành nó rồi, nó là gông cùm, là hình cụ, là lửa luyện ngục nhìn không thấy lối thoát. Phương Trì đang còn nghĩ thầm thì tệp Hồ Sơ Tuyệt Mật đã thấp thoáng mơ hồ xuất hiện ở trước mặt. Cô vứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-nuoc-mat-va-lang-cam/1841492/quyen-2-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.