Trương Triệu Huyền kinh hãi lắp bắp, vội hỏi:
“Ngươi có khoẻ không?”
Lưu Ngọc không đáp lại, chỉ khom lưng đi nhặt lược, nhưng tay y run rẩy đến lợi hại, thử nhặt vài lần cũng không được.
Cuối cùng vẫn là Trương Triệu Huyền giúp y nhặt lên, nói:
“Kỳ thật ngươi cũng không cần quá lo lắng. Ta cùng Bích Linh quen biết đã lâu như thế, tối rõ ràng tính tình thối của hắn, vô luận phượng tộc công chúa có si tình nhiều đến thế nào, hắn cũng sẽ không động tâm…..”
“Nhưng hắn xưa nay tối tuân thủ các phép tắc, nếu thượng đế thật sự tự hôn, tất nhiên sẽ không cự tuyệt.”
“Ách, đúng vậy” Trương Triệu Huyền gật gật đầu, tiếp theo lại ngốc lăng một cái, nói:
“Di? Ngươi thanh tỉnh?”
“Ta cho tới bây giờ đều thanh tỉnh” Lưu Ngọc khẽ cười, hai tay nắm lại
“ Chưa bao giờ thanh tỉnh như lúc này”
Ngữ khí khinh miêu đạm tả (hời hợt sơ sài),nhẹ nhàng bâng quơ, đôi con ngươi màu bích cũng sâu không thấy đáy, nhìn đến thập phần quỷ dị.
Trương Triệu Huyền trong lòng bắt đầu thấy không yên, thật cẩn thận mở miệng an ủi:
“Tiểu Ngọc, chính là “ thiên nhai nơi nào không có hoa cỏ”, ngươi không tất yếu phải….”
Mới nói được một nửa, Lưu Ngọc đã đứng lên, bước đi ra cửa.
Y đi đến đứng bên cây đào ngoài phòng, ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn lại nhánh cây.
Chỉ cần nhắm mắt lại, có thể nhớ tới một ngày năm trước, Bích Linh khẽ gảy đầu ngón tay, mãn thụ hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/2340149/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.