Không cần!
Bích Linh cũng không hiểu được hắn muốn làm gì, nhưng phát giác hô hấp cứng lại, trực giác từ đáy lòng kêu to.
Do hắn bị trúng kịch động, thân thể đã sớm cứng ngắc, căn bản không thể mở miệng nói chuyện. Hơn nữa sau từng trận đau đớn xâm nhập, hắc ám càng ngày càng nặng hướng hắn đè ép, rất nhanh lại mất đi ý thức.
Thời điểm tỉnh lại, thanh âm ồn ào xung quanh đều biến mất không thấy.
Bích Linh trợn mắt nhìn, phát hiện chính mình êm đẹp nằm trên giường, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ tiến vào, có chút chói mắt. Tay chân hắn đã sớm khôi phục như thường, trừ bỏ trên ngực mơ hồ cảm giác đau, mặt khác cũng không lo ngại.
Không, không đúng.
Bích Linh nhíu nhíu mày, nâng tay đè lại miệng vết thương trên ngực, cảm thấy địa phương kia rất không thích hợp – nguyên bản cảm giác trống rỗng quấn quanh trái tim, đột nhiên biến mất vô tung vô tích, giống như có thứ gì đó bổ khuyết khoảng trống trong ngực.
Là do thiếu niên trong mộng kia làm sao?
Trong giấc mộng dài mơ mơ hồ hồ, hắn tìm về một đoạn trí nhớ đã bị quên lãng.
Hắn bị con miêu yêu nào đó lừa xoay vòng vòng.
Hắn đã từng nắm lấy tay gia khoả kia, đã từng hôn lên môi gia khoả kia, hắn thậm chí còn nói…… phải vĩnh viễn bảo hộ y.
Là hắn sau khi quên đi hết thảy, không chút do dự đem người kia đẩy ra. Mà kia con miêu yêu chết tiệt lại còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/2340145/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.