“Meo…..”
Cùng người trong lòng ôm nhau nằm một ngày một đêm ( nhịn giỏi thật -_-!!!),Bích Linh thẳng đến hửng đông mới thanh tỉnh, mở một mắt liền nghe thấy tiếng mèo kêu nho nhỏ.
Bên cạnh thiếu niên đã sớm biến mất không thấy.
Hắn thất kinh, vội vàng xốc lên chăn, cúi đầu nhìn, đã thấy nằm trong ngực là một con đại miêu màu đen – hình thể so với miêu bình thường có hơi lớn hơn một chút, cái tai xù lông, hai tròng mắt oánh lục (màu xanh trong suốt) quay tròn, bộ dáng thật là đáng yêu.
“Lưu Ngọc?” Bích Linh thử thăm dò hỏi một câu, thân thủ khẽ kéo hai cái tai.
Hắc miêu ai oán trừng mắt nhìn, vẫn là kêu: “Meo”
Bích Linh nhanh nhẹn một tay ôm lấy nó, hỏi:
“Ngươi sao lại hiện ra nguyên hình?” vừa nói lại vừa vuốt ve bộ lông mềm mại, trong mặt hào quang lấp lánh, tựa hồ tâm tình thực tốt. Hắc miêu đau khổ không thế nói chuyện, chỉ có thể trong lòng bàn tay hắn cọ a cọ, tiếp tục meo meo kêu.
Ô ô, y lại suy nghĩ không ra!
Chính mình mị thuật tuy rằng là thiên hạ vô địch, câu dẫn đến thần tiên cũng phải động phàm tâm, nhưng thể lực cho dù theo xa cũng không kịp, sau khi được hưởng qua “ Bữa tiệc lớn của thần tiên”, mệt đến sức cùng lực kiêt, ngay cả hình người đều không duy trì không được.
Sách, sớm biết liền nhân cơ hội hấp chút tinh khí, dù sao Bích Linh như thế lợi hại, khẳnh định không có ảnh hưởng.
Lưu Ngọc càng nghĩ càng hối hận, ở trên giường lăn qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-mon-ta-dao/121527/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.