Sáu giờ mười lăm, đã đến giờ rồi. Bạch Sấu Hồng để sách vào túi, cười nhẹ với các cô kia tỏ lòng biết ơn, rồi đứng dậy đi ra cửa lớn.
“Rầm” một tiếng, cửa thang máy chậm rãi mở ra, Tiết Trấn Kỳ liếc mắt nhìn thấy bóng trắng đang đi ra cửa, vội vàng ngăn cản quát: “Cô đứng lại đó cho tôi!”
Bạch Sấu Hồng nghe tiếng, dừng bước chân quay người lại, thấy anh vội vàng chạy tới, trào phúng nói: “Không thể ngờ muốn gặp các anh, còn phải chờ hai giờ, đúng là quá phô trương!”
Nếu không phải bang chủ nói không cho kẻ nào đụng đến cô, anh thật muốn đánh chết cô, lần sau cô tuyệt không dám kiêu ngạo như thế. Tiết Trấn Kỳ thầm nghĩ.
“Mẹ kiếp, chúng tôi căn bản không biết cô ở đây! Đáng chết, vì sao cô không gọi điện thoại đến? Cô có biết chúng tôi chờ cô không, mọi người chờ đến phát điên rồi.”
“Vương Đại có đưa danh thiếp cho tôi, tôi tưởng các anh không muốn gặp tôi chứ!” Cô mang dao mang gậy nói.
Cửa thang máy lại mở ra, Đồng Thiệu Vĩ bước ra khỏi cửa thang máy, vội đến chỗ họ.
Bạch Sấu Hồng cười lạnh lùng, “Muốn đi, lại đến tận hai người, tôi thật đúng là vinh hạnh.”
Đồng Thiệu Vĩ thức thời không tiếp lời, biết cô bị ép đến, tâm tình nói vậy là cực đoan ác liệt, anh cũng không muốn trách móc ai.
“Mẹ kiếp! Sao cậu biết cô ta ở đây?” Tiết Trấn Kỳ không vui hỏi. Nghĩ rằng nếu là Đồng Thiệu Vĩ sớm biết, anh phải đánh anh ta đến cha mẹ cũng không nhận ra.
Đổng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bang-chu-doat-yeu/27757/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.