Cho dù Tông Niệm chiếm được thế thượng phong, thì đối phương cũng chả phải đèn cạn dầu. Người nọ không biết là dùng công pháp cổ quái nào, lúc nãy còn bị Tông Niệm nắm chặt chân, nháy mắt đã nhảy thoát. Ở bóng tối duỗi tay không thấy năm ngón, hai người chỉ dựa vào tiếng động đã lao vào triền đấu.
Ngay từ đầu Tông Niệm dựa vào việc mình quen thuộc từng ngóc ngách trong phòng mà chiếm phần thắng, nhưng thực mau hắn liền biết nội lực đối phương thâm hậu. Chỉ bằng công lực mấy năm của mình chắc chắn không thể địch lại. Giữa lúc giao thủ liền quát lớn:
"Ngươi là người phương nào?"
Tất nhiên đối phương không đáp lại, không biết là nhìn thấu ý định muốn làm người phân tâm của Tông Niệm hay là cảm thấy câu hỏi này không cần trả lời.
Chưởng phong sắc bén đột nhiên đánh úp về phía Tông Niệm, bức hắn không ngừng lui về phía sau cho đến khi eo đụng trúng một vật cứng. Không còn đường lui, Tông Niệm khó khăn ngửa người ra sau tránh né, nhưng cùng lúc đó bản thân cũng lộ sơ hở, người mặc đồ đen nhanh chóng ấn một chưởng mạnh lên bụng Tông Niệm, một chưởng này mang đầy nội lực hùng hổ áp tới. Chưởng này đừng nói là Tông Niệm tự mình cảm nhận, ngay cả cái bàn sau lưng hắn trong một khoảnh khắc cũng hóa thành bột cám.
Cho dù bụng trào lên từng đợt đau đớn, bên khóe miệng cũng có máu chảy ra, nhưng Tông Niệm vẫn dùng mảnh gỗ còn sót lại phóng qua, dựa vào bóng tối khiến người nọ không kịp trở tay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368105/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.