Chợt nghe chính mình có nguy cơ bị giết, vẻ mặt Tông Niệm biến đổi, còn chưa làm ra động tác gì đã bị Lục Tiêu kéo lại sau lưng che chắn.
"Vì vậy?" Sắc mặt Lục Tiêu không đổi, trong lòng lại căng thẳng cực kỳ. Tuy nói y và Tùng Thanh quan hệ không tệ, nhưng cũng biết Tùng Thanh muốn giết người cũng sẽ không quan tâm chút tình nghĩa này của bọn họ. Có điều trong chừng đó thời gian, y cũng đã nghĩ ra các biện pháp giúp Tông Niệm thoát thân.
Nói chung phải bảo hộ cẩn thận người sau lưng mới được.
Tùng Thanh cười khúc khích, hai xoáy nhỏ bên mép lộ ra, "Lâu chủ đại nhân làm sao vậy? Khẩn trương như vậy, là vì bảo bối của ngươi sao? Ta cũng không phải loại tiểu tặc không biết thương hoa tiếc ngọc." Tùng Thanh bỡn cợt trừng mắt nhìn người được Lục Tiêu che chắn.
"Ta nghĩ ngươi đã quên, ba năm nay ta một lúc diệt ba môn phái." Lục Tiêu không để ý người nọ trêu ghẹo, bí mật vận nội lực, nếu động thủ thật cũng sẽ không đến mức trở tay không kịp.
Tùng Thanh lắc đầu, không khỏi cười lớn. Vừa cười, một bên đem nhuyễn kiếm bên hông mình rút ra đặt trên bàn, "Trùng quan nhất nộ vi hồng nhan*, ngày hôm nay ta xem như lĩnh hội."
(*) Tướng quân cũng tức giận vì tình hồng nhan.
Rời vũ khí, liền đại biểu người này không hề có ý đoạt người. Lục Tiêu bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Tông Niệm vừa nãy bị bầu không khí kỳ lạ giữa hai người mà không dám lên tiếng, hắn tuy có Vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368100/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.