*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Huynh không phải nữ tử, sao cưới được chứ?"
Tông Niệm dúi đầu trong gối, giọng buồn buồn nói. Hắn hoàn toàn không biết nên dùng vẻ mặt gì đối diện với người này, không thể làm gì khác hơn là dùng cách này trốn tránh.
Chỉ nghe bên tai một tiếng cười khẽ, khoảng cách rất gần, như cho Tông Niệm biết đối phương đang kề sát mình nói chuyện.
"Vậy ta chỉ còn cách mặc hỷ phục, mang khăn trùm đầu, giả như nữ tử, gả cho Kỷ Chi thôi. Mà mặt tân nương chỉ có tân lang mới được nhìn, sẽ không ai phát hiện ra." Lục Tiêu ép thanh âm thật trầm, cơ hồ là dùng khí âm nói chuyện, khí tức ẩm ướt phả vào bên tai Tông Niệm.
"Huynh... "
Bị nhột không chịu được nữa, Tông Niệm mới ngẩng đầu, lập tức bị người ôm vào ngực.
"Đêm động phòng hoa chúc, ta sẽ đem tướng công hầu hạ đến vui sướng."
Y trong chớp mắt thay đổi xưng hô, còn là xưng hô vừa xấu hổ vừa thân mật, đầu tim Tông Niệm không tự chủ run lên một cái, tới nói cũng không nói rõ ràng được.
"Huynh, huynh quá là... "
"Ai nha, tướng công nhà ta quá thẹn thùng, vậy phải làm sao bây giờ."
Đây chắc chắc chắn là đùa giỡn, đầu của Tông Niệm chôn trong lồng ngực y, chỉ cảm giác tim mình đập rất lợi hại, sắp tới cực hạn rồi. Tiếng tim mình đập lớn như thế, dẫn đến hắn không phát giác ra còn có một người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368097/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.