Hai người chạy miệt mài cả đêm rốt cuộc cũng về Trảm Phong môn, đám đệ tử gác cổng lập tức nhận ra Tông Niệm, chỉ chốc lát sau Nhạc Tiếu vội vàng chạy tới cửa, trong mắt tràn đầy lo lắng, nhưng phút chốc thấy Tông Niệm vẻ mặt lo lắng liền chuyển thành vui mừng.
Nhạc Tiếu bước nhanh tới bên Tông Niệm, từ trong miệng người nọ ập xuống càng nhiều lời trách cứ, "Sư đệ lần sau muốn ra ngoài giải sầu, thì cũng phải tìm ta nói trước chứ. Chỉ để lại mỗi tờ giấy, ta và sư phụ còn tưởng đệ có chuyện gì, gấp muốn chết, thật không ra thể thống gì mà!"
"Xin lỗi sư huynh, là ta suy nghĩ không chu đáo... " đối mặt với vị sư huynh rõ ràng rất quan tâm mình này, Tông Niệm vẫn rất tôn kính, nhưng vì mình mà khiến người khác lo như vậy, Tông Niệm cảm thấy hết sức hổ thẹn.
"Bên ngoài lại nổi lên một ít lời đồn, chúng ta suýt chút nữa còn tưởng đệ đi Dương Châu." Nói tới đây, Nhạc Tiếu hơi nhíu mày.
Nhắc tới vấn đề này, Nhạc Tiếu luôn cảm thấy sắp có một hồi phong ba xảy ra.
"Sư huynh cũng nghe về Giám Bảo đại hội sao?"
Vừa hay Nhạc Tiếu gợi lên chuyện mình muốn biết, Tông Niệm thuận tiện hỏi.
"Đương nhiên -- Sư đệ mau vào trong đi, đứng đây nói thật không tiện."
Nãy giờ hai người vẫn cứ đứng ngốc ở đây nói chuyện, quả thật là không thích hợp. Nhạc Tiếu vừa tới thì trong mắt chỉ có sư đệ, lúc này mới phát hiện kế bên sư đệ còn có người khác -- đối phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ve-di-chung-cua-gia-chet/1368095/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.