Bố mẹ Liên Hòa - bố mẹ hắn, ngày hôm nay sẽ trở về nước sau ngần đó năm ở Đức, ngần đó cũng là khoảng thời gian tôi cùng hắn đều muốn giấu nhẹm đi, không muốn nhắc lại.
Sáng sóm, tôi và hắn đi đến sân bay đón hai người họ. Biết làm sao tôi gọi họ là bố mẹ không? Vì họ đã nhận tôi làm con dâu từ năm tôi lên 4. ^.^
Ngồi trong xe, hắn hỏi tôi: "Sợ gặp mẹ chồng không?"
Này!!!
- "Đã lấy đâu mà mẹ mới chả chồng. Nhưng mà tao không sợ đâu, mẹ hiền lắm, hơn cả mẹ già ở nhà của tao. Hồi bé thời gian tao để mẹ ôm có khi còn nhiều hơn để mẹ già ôm ấy chứ!"
Hắn lại hỏi, khuôn mặt nghiêm túc đến kì lạ: "Định bao giờ lấy tao?"
Tôi đùa dại: "Mày gả cho tao thì có! Hahaha!"
Nghĩ nghĩ một chút, đợi tôi mài đũng quần xong ở cái trường đại học thì phải 25 tuổi, chơi bời thêm 2 năm nữa chắc phải 27 tuổi tôi mới nhảy vào đấm mồ!
- "Xời. Vội gì. 27 tuổi mới để mày gả cho tao nhé! Đợi đi em iuuuuu"
Ai kia bĩu môi, cái mặt lộ ra vẻ trẻ trâu không đòi được kẹo: "Eo ôi! Lâu thế! Tao đợi đến già luôn à?"
Tôi quát: "Bỏ ngay cái mặt đó đi nhé! Bà đây đợi mày hẳn 8 năm đấy! Kêu nữa à!"
Hắn bày ra bộ hối lỗi, quay lại nịnh hót: "Biết, biết, biết rồi mà."
Ngay lập tức hắn lại đắc ý: "Mày có đợi được không ý chứ!"
Tôi mặc kệ hắn đang lái xe, lấy túi xách quai hắn túi bụi.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-soai-ca/70207/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.