Người điên, nghe hơi thô tục nhỉ, họ điên do nhiều lí do. Nhưng mà một số ít trong đó, họ điên không phải vì những lí do trên, mà họ bị thiên hạ gán cho cái mác xấu xí đó. Tôi là một ví dụ ___________________________Black An.Jell____________________________
Xin chào, tôi là Phạm Bảo An, 17 tuổi, học lớp Hóa 1 ở một trường chuyên. Nghe vinh dự nhỉ, nhưng tôi không thấy vui lắm đâu. Ngoài bốn đứa bạn thân là Phương, Khánh, Hiếu Tùng, tất cả mọi người trong trường đều coi tôi như một đứa dở người.Vì sao ư? Các bạn đọc tiếp sẽ rõ ngay thôi.
Chẳng là, tôi có một thanh mai trúc mã. Nhưng có lẽ đó chỉ là kí ức thôi, vì bây giờ hắn ta không còn ở đây nữa rồi. Tôi vẫn mong hắn quay trở lại, ngày nào cũng mong; ban ngày thi thoảng ngơ ngác, ban đêm ngủ cũng mơ thấy bóng hình ai đó.
Hắn sang Đức từ năm chúng tôi 9 tuổi, đợt đó tôi khóc ghê gớm lắm! Có lần khóc thâu đêm, sáng hôm sau vì mất sức mà ngất đi! 'Đứa nhóc 9 tuổi thì biết thích là gì?' ai cũng nói vậy, nhưng mà tôi lại hiểu rõ mình, hiểu mình thích Nam, càng lớn lại càng thích hơn.
Tính đến giờ đã 8 năm, 8 năm dài đằng đẵng tôi đợi hắn.
Nói ra không phải để khoe, tôi có vài anh theo đuổi từ lớp 8, lớp 9, lần nào cũng lấy cái lí do có bạn trai rồi ra làm cái cớ. Lâu dần, chẳng ai thèm để ý tôi, lại thêm không thấy cái người tôi gọi là bạn trai kia đâu nên xa lánh tôi và gọi tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-soai-ca/70194/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.