Mấy hôm nay không hiểu sao tôi rất mệt,may là vẫn còn trong thời gian nghỉ ôn thi nên còn được ngủ. Tôi nằm bẹp dí ở nhà hắn từ ngày đi du lịch về.
Giờ là 10h30" sáng, hắn đi làm từ lâu lắm rồi, tôi nằm ườn từ lúc đó, lơ mơ mà không ngủ được. Lục cục mò dậy nấu cơm mang đến công ty. Vừa ngồi dậy, tôi bỗng nhiên xây xẩm mặt mày, đầu đau như búa bổ. Khó chịu vật ra giường nằm nán thêm chút nữa, lại dậy.
Trong lúc nấu cơm, vài phút tôi lại thấy tức ngực, không thể thở, ngồi xuống, đấm đấm vỗ vỗ ngực cho xuôi rồi tiếp tục nấu.
Đi xe đến công ty, lúc trong thang máy tôi mệt đến nỗi thở dốc liên hồi, ngực đau thắt lại. Lết mãi mới tới văn phòng giám đốc, tim tôi giật một nhát thật mạnh, đau tê người.
Mở cửa, tôi gắng gọi: "Nam, tao đến rồi. Chuẩn bị ă..."
Chưa kịp nói hết câu, trước mắt tôi bỗng tối sầm, không thở được, đau toàn thân.
Ánh mắt cuối cùng của tôi dán vào hắn, là vẻ mặt hoảng hốt, lo sợ tột cùng...
______________Black An.Jell______________
~ Vũ Nhật Nam ~
Con bé từ ngày đó tới nay đã tròn 9 ngày.
Lúc nó ngất đi, tôi rất sợ, vội vàng gọi cấp cứu, trong lòng cực điểm lo lắng, nghĩ ngay tới bệnh tim của nó. Vào tới bệnh viện, không sai, bác sĩ nói bệnh tim tái phát cấp tính, van tim có vấn đề, cụ thể hơn thì tôi không rõ, nhưng điều chắc chắn là phải mổ dứt điểm ngay.
Cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-soai-ca/2326828/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.