Rừng cây rậm rạp cản bước Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm.
Sức khỏe Lâm Hạ không tốt nên khó đuổi kịp hai người, không bao lâu đã thở hồng hộc.
Phía sau văng vẳng tiếng chó sủa.
Nghiêm Tài Quân ngừng chạy: “Cứ thế này thì không được, chúng ta không thoát nổi.”
Nghiêm Phương Niệm sao không biết chứ, nhưng bây giờ trừ cắm cổ mà chạy cũng chẳng còn cách nào khác.
Lâm Hạ không muốn mình kéo chân bọn họ, chủ động lên tiếng: “Hai người–” đi đi.
“Không được!”
“Không thể!”
Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm đồng thanh, cắt ngang lời đề nghị của cô.
“Chúng ta chia nhau ra chạy đi.” Nghiêm Tài Quân quan sát xung quanh, “Hoặc là hướng về nơi có nước mà chạy, dùng hơi nước để che dấu mùi của mình. Như vậy không chừng chúng ta có thể tìm được cửa sống.”
“Tìm nơi có nước đi anh.” Nghiêm Phương Niệm không muốn tách lẻ.
Bọn họ không có phương tiện liên lạc, vũ khí duy nhất chính là con dao mà Nghiêm Tài Quân lấy từ trên người anh Đao.
Lâm Hạ thở hổn hển: “Hướng tới nơi có nước thôi.”
Nghiêm Tài Quân gật đầu, trong bóng tối lần tìm phương hướng để chạy, dẫn theo hai người cực khổ tiến về phía trước.
Sau lưng có tiếng chó sủa lúc xa lúc gần, từ đầu tới cuối vẫn như hình với bóng theo sau họ.
Ba người ở trong rừng rậm gần một tiếng đồng hồ, Nghiêm Tài Quân bỗng giật nảy mình: “Những người này không phải muốn bắt chúng ta, ngược lại giống như bọn họ đang chơi mèo vờn chuột vậy.”
Nghiêm Phương Niệm không dám dừng lại: “Bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241069/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.