[Lạch cạch.]
Khối rubik trong tay Nghiêm Tài Quân khôi phục lại như hình dáng ban đầu.
Hắn đứng dậy, bước tới trước mặt Lâm Hạ: “Em tới tận đây khiến anh rất vui.”
Đầu óc Lâm Hạ rối loạn không biết nên nói gì.
Chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập ngày càng mạnh, như chồi non vươn lên trong trời xuân, như hoa sen nở đầu hạ, như hương lúa trong tiết trời mùa thu, hay như tuyết đầu mùa trong trời mùa đông giá rét.
Người duy nhất tỉnh táo nghĩ về vụ án – Nghiêm Phương Niệm không nhịn được phải nói: “Cái này… Tới lúc nào rồi hai người còn có tâm trạng tán tỉnh!?”
Hai từ “tán tỉnh” quá rõ ràng khiến vết đỏ ửng trên mặt Lâm Hạ lan nhanh cả mặt.
Nghiêm Tài Quân nhíu mày: “Chuyện này không gấp được, cứ từ từ thôi.”
Nghiêm Phương Niệm liếc xéo thằng anh của mình, kéo Lâm Hạ ngồi đối diện Vương Tắc Dân: “Hỏi đi, hỏi cô ấy xem hôm đó xảy ra chuyện gì. Xem thử có chứng minh anh tôi trong sạch không?”
Vương Tắc Dân căm tức nhìn hai người trước mặt: “Vậy mời đội phó Nghiêm với cảnh sát Nghiêm ra ngoài trước.”
Nghiêm Phương Niệm nắm chặt tay, muốn đá.nh vào cái mặt ch.ó trước mặt.
Lâm Hạ lên tiếng: “Cảnh sát Nghiêm, tôi có thể làm được, chỉ là đơn giản nói ra tình hình thực tế hôm đó thôi.”
Nghiêm Phương Niệm liếc xéo hắn ta, xoay người rời đi.
Nghiêm Tài Quân cùng Nghiêm Phương Niệm dựa vào bệ cửa sổ ngoài hành lang ngắm nhìn cơn mưa đang gột rửa thị trấn nhỏ này.
Nghiêm Phương Niệm đưa tay đón lấy hạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241063/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.