Tin nhắn vừa gửi đi, Nghiêm Tài Quân lập tức cảm thấy không ổn chút nào.
Hắn với Lâm Hạ không thân cũng chả quen, hà cớ gì Lâm Hạ phải về Hải Thành với hắn?
Suy nghĩ đến đây, hắn lại nghĩ đến chuyện cô ấy đã quên mình.
Trải qua khoảng thời gian chung đụng này, Nghiêm Tài Quân đoán ba năm Lâm Hạ rời đi đã xảy ra chuyện gì đó khiến cô ấy tạm mất trí nhớ.
Đầu ngón tay hắn cứ ngập ngừng do dự ở nút nguồn mãi mà không dám ấn xuống.
Cuối cùng hắn liên lạc với anh em công an còn ở Hải Thành: “Nhờ mọi người giúp tôi điều tra hành tung của Lâm Hạ ba năm qua, xem thử có phát sinh sự kiện đặc biệt nào không?”
Lần này bên kia không có hỏi lại vì sao, chắc cũng nhận được thông tin Lâm Hạ có dính dáng đến vụ án buôn người ở thôn Triệu.
Mặc kệ đầu dây bên kia vì sao không hỏi, Nghiêm Tài Quân thở phào nhẹ nhõm. Hắn cất điện thoại rồi lên xe đi tới trạm kiểm soát.
Đến nơi, Vương Tắc Dân báo cáo toàn bộ: “Đội phó Nghiêm, bên phía mồi câu báo lại, thôn Triệu mắc câu rồi. Chừng mười hai giờ đêm nay tại thung lũng gần khe suối cách thôn năm cây số sẽ tiến hành giao dịch.”
Nghiêm Tài Quân gật đầu, mở bản đồ ra làm quen địa hình nơi giao dịch xong mới ra lệnh: “Ngoại trừ đội mồi câu ra, những người còn lại chia làm ba đội, một đội theo tôi vây bắt tại hiện trường, hai đội còn lại theo hai hướng đông nam và phía nam thôn Triệu tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241048/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.