Nghiêm Tài Quân vội vàng tới, đầu đầy mồ hôi.
Hắn nhìn quanh thấy Lâm Hạ đứng dựa vào ghế, gương mặt tái nhợt, quần áo lộn xộn, trái tim hắn như bị cắt ra từng mảnh, lại như bị thiêu đốt trong ngọn lửa tức giận.
Nhưng ngoài mặt lại giả bộ hét lớn: “Cô giáo Lâm, không phải chúng ta hẹn xong buổi chiều nói chuyện sao, cô thế mà lại bắt tôi chờ lâu vậy.”
Nghe vậy, mặt hiệu trưởng đổi sắc: “Cô giáo Lâm hẹn cảnh sát Nghiêm sao không nói sớm chứ?”
Lâm Hạ nhìn thấy Nghiêm Tài Quân mới hoàn toàn thả lỏng cơ thể.
Cô cuối cùng không cần phải căng não nói chuyện cẩn thận nữa, cũng không cần chống lại tác dụng thuốc mê nên ngã xuống hôn mê tại chỗ.
Nghiêm Tài Quân cũng không muốn nói nhảm với lão già xảo quyệt, ôm lấy Lâm Hạ vội vàng rời đi.
Đường đi ở khu vực vùng núi Hải Thành rất khó đi, chờ đến khi tới bệnh viện trên thị trấn thì cũng vừa tắt nắng.
Nghiêm Tài Quân nhìn theo nhóm bác sĩ y tá đẩy Lâm Hạ vào phòng cấp cứu, nỗi hối hận bao phủ cả người.
Hắn siết chặt ngón tay thành nắm đấm, sắc mặt đen thui dọa người.
Hắn không dám tưởng tượng nếu hắn chậm hơn một bước thì Lâm Hạ sẽ gặp chuyện gì.
Nghiêm Tài Quân vô lực dựa vào ghế dài, gió mát thổi dọc lối đi nhỏ của bệnh viện, thổi vào lòng khiến hắn rét run.
Chờ đợi đến 10 giờ sáng, đèn phòng cấp cứu mới tắt.
Bác sĩ vừa đi ra, Nghiêm Tài Quân lập tức chặn lại: “Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241046/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.