Lâm Hạ cũng không suy nghĩ nhiều liền trao đổi phương thức liên lạc với Nghiêm Tài Quân.
Hai người tách ra, Nghiêm Tài Quân giả vờ rời đi.
Một mình Lâm Hạ trở về văn phòng mình.
Không ngờ lúc bước tới cửa phát hiện hiệu trưởng đứng bên cạnh bàn làm việc, trên tay ông ấy đang lật giáo án của cô.
Lâm Hạ cảm thấy có hơi kỳ quái nhưng lại không thể nói được kỳ quái ở chỗ nào.
Cô chào hỏi thầy ấy trước: “Hiệu trưởng.”
Hiệu trưởng hoảng hồn, nâng cao kính mắt, cười gượng gạo: “Cô Lâm về rồi à, ừm… giáo án viết rất hay, đúng là du học sinh xuất sắc có khác.”
Lâm Hạ mỉm cười giống như mọi lần.
Hiệu trưởng lại hỏi tiếp: “Tôi nhìn thấy cô nói chuyện vui vẻ với cảnh sát Nghiêm, không biết hai người nói gì mà vui vậy?”
Lâm Hạ nhíu mày, lộ vẻ suy nghĩ: “Anh ấy kêu tới đây điều tra vụ án của đám thanh thiếu niên gì đó, cái gì mà tụ tập đánh nhau, rồi hỏi lớp chúng ta có xảy ra mấy chuyện tương tự như thế không.”
Hiệu trưởng gật đầu: “Trường chúng ta tuy tồi tàn nhưng sẽ không xuất hiện mấy chuyện như vậy đâu. À ngoại trừ mấy chuyện này còn nói cái gì nữa không?”
Lâm Hạ ngạc nhiên: “Còn có chuyện gì khác ạ?”
Hiệu trưởng nhìn gương mặt ngơ ngác của cô, cũng không còn hỏi tiếp nữa.
“Không có gì, chẳng qua mấy ngày nay có mấy lời đồn đại liên quan tới trường, tôi mong cô Lâm có thể làm chứng mấy lời đồn thất thiệt đó là không đúng.”
“Được ạ.” Lâm Hạ đồng ý.
Thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241044/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.