Thân thủ Nghiêm Tài Quân rất nhanh nhẹn.
Nghiêng đầu né một đấm xé gió của Thẩm Chấp Hòa, hắn đưa tay ra nắm chặt cánh tay anh: “Anh có biết hành hung cảnh sát sẽ có hậu quả gì không?”
Thẩm Chấp Hòa không kiềm chế được cơn giận: “Nghiêm Tài Quân, uổng công anh là…”
Lâm Hạ nghiêm mặt ngăn cản lại: “Anh Chấp Hòa, đủ rồi!”
Thẩm Chấp Hòa còn muốn nói thêm điều gì đó nữa nhưng lại lo lắng cho Lâm Hạ nên chỉ có thể tức giận thu tay.
Lâm Hạ ngắm nhìn gương mặt thanh tú của Nghiêm Tài Quân, tới trước mặt hắn mà vươn tay ra: “Một năm trước tôi đưa cho anh một đồng tâm kết, phiền anh đưa lại cho tôi.”
Tay của Nghiêm Tài Quân trong vô thức che chỗ gần trái tim, đồng tâm kết để ở chỗ đó.
Lúc đưa nó cho hắn, Lâm Hạ từng bảo: “Nghe ba nói đây là trong lúc mẹ em mang thai em lên miếu cầu nguyện, có thể đảm bảo bình an đấy.”
“Bây giờ em tặng lại cho anh, em hi vọng Bồ Tát sẽ phù hộ anh một đời bình an.”
Nghiêm Tài Quân không nói lời nào, từ trong ngực áo lấy ra đồng tâm kết đưa cho cô.
Lâm Hạ không ngờ hắn sẽ mang theo bên người, ngạc nhiên mất giây cô mới đưa tay nhận lấy.
Không ngờ còn chưa đụng tới, trong cơn hoảng hốt, Nghiêm Tài Quân buông lỏng tay ra.
Lạch cạch, bùa bình an trong tay rơi xuống đất.
Tim Lâm Hạ thắt lại, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt lên. Nhưng đồng tâm kết trong túi bùa bình an… vẫn bị hỏng.
Đây là thứ duy nhất mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-la-canh-sat-chim/5241037/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.