Bởi vì trong vòng một ngày tin tức nhận được quá khó tin, đầu óc Trình Hạo kêu loạn, cộng thêm vừa mệt vừa đói, sắc mặt xấu như than, hiện tại chỉ muốn về nhà ngủ một giấc ba ngày ba đêm.
Vừa mở cửa đã thấy Bảo Kiếm đang ngủ trên sô pha bỗng "vèo" một phát nhảy lên trên tủ, lộ ra nửa đầu âm thầm quan sát.
Trình Hạo mệt đến mức không có tâm trạng, nằm dài trên ghế sô pha, "Bảo Kiếm, mày lại phát điên cái gì..."
Bảo Kiếm tròn xoe mắt nhìn hắn, thậm chí ngay cả "meo" cũng từ chối đáp lại.
Trình Hạo cũng không thèm quan tâm nó, nhu cầu cấp bách bây giờ là cần thời gian, chỉ đơn giản là nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Hắn không biết vào lúc này, lông trên lưng Bảo Kiếm dựng đứng cả lên, như thể nhìn thấy vị khách không mời nào đó.
Vừa cảm giác trời trở tối, khi tỉnh lại thấy ánh mặt trời chiếu trên sô pha, rõ ràng còn chưa tới buổi trưa nhưng Trình Hạo lại cảm giác mình đã ngủ rất lâu. Hắn bặm môi nhớ lại giấc mơ mà mình vừa trải qua, có một người trong giấc mơ, không nhìn rõ dáng vẻ, chỉ là một bóng dáng theo đuổi hắn.
"Chậc, tại sao lúc nào vận đào hoa cũng chỉ xuất hiện trong mơ vậy?" Trình Hạo buồn rầu sờ sờ điện thoại, bấm một hồi lâu mà màn hình cũng không lên, lúc này mới nhớ ra điện thoại đã hết pin, đứng dậy để lấy cục sạc. Khi mở máy lên, hắn thấy cả chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523490/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.