Trình Hạo mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến hắn vô thức nín thở.
Trên chiếc giường nơi ban đầu đặt con búp bê bơm hơi thình lình xuất hiện một chàng trai mặc quần áo rách đang nằm. Mái tóc đen nhánh xõa trên gối, khuôn mặt trắng nõn thanh tú, hàng mi đen dài, đôi môi đỏ tươi, trên chiếc cổ mảnh mai đeo một chiếc đồng hồ quả quýt màu vàng rất phù hợp với y. Lúc này, đôi mắt y nhắm lại, hàng mi dài dày và đen như cánh bướm đêm, không biết khi nào sẽ bị kinh động bay đi.
Bởi vì quần áo thực sự không thích hợp, rất nhiều da thịt trên người đều trần trụi, làn da trắng nõn bại lộ trong không khí, thánh khiết đến mức người ta chỉ muốn khen ngợi chứ không thể khinh nhờn.
"A cái này..."
Trình Hạo sửng sốt, người này không phải người trong ảnh thì còn có thể là ai? Chỉ là nhìn thấy được người thật thì lực đánh mạnh hơn rất nhiều so với việc nhìn thấy qua bức ảnh!
Nhưng tại sao lại là người đó? Dư Xuyên đâu? Trình Hạo ấn tượng rất sâu với dáng vẻ của Dư Xuyên trong ngôi chùa đổ nát đêm đó, không thể xem là xấu xí mà có thể nói là kinh khủng. Nhưng tại sao sau khi gửi linh hồn vào trong búp bê lại từ cóc ghẻ biến thành thiên nga? Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Meo ~"
Một tiếng mèo kêu cắt ngang dòng suy nghĩ của Trình Hạo, thấy Bảo Kiếm đang kề sát vào cổ y, thè lưỡi ra liếm mặt bên của y. Đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523486/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.