Trình Hạo một tay ôm vai Dư Xuyên, một tay vòng dưới hai chân y, nhẹ nhàng bế ngang y lên.
"Dư Xuyên, anh cũng nhẹ quá!" Trình Hạo ước lượng người trên tay, "Sao tôi cảm thấy Bảo Kiếm còn nặng hơn anh vậy?"
Dư Xuyên nắm chặt vạt áo Trình Hạo uy hiếp nói: "Nếu cậu lại nói nhảm, tôi sẽ ném cậu xuống lầu!"
Trình Hạo nhanh nhẹn ngậm miệng lại, ôm Dư Xuyên đến phòng khách.
"Meo meo ~" Bảo Kiếm vươn vai, nhảy khỏi giường, nhắm mắt đi theo phía sau bọn họ.
Trình Hạo đặt Dư Xuyên xuống ghế sô pha, từ trong góc lấy ra gói hàng xe lăn, "Anh đợi chút, tôi xem hướng dẫn lắp đặt như thế nào."
Nhìn linh kiện đầy dưới đất, Dư Xuyên khó hiểu, "Tại sao lại muốn tự mình lắp ráp? Khi nào thì trung tâm bán xe lăn trở nên lười biếng như vậy?"
"Cái này mua ở trên mạng, người bán muốn tiết kiệm không gian vận chuyển nên gửi linh kiện tự lắp ráp. Nhưng không có khó khăn gì, chỉ cần làm theo hướng dẫn lắp ráp một chút là được."
"Ồ..." Dư Xuyên nửa hiểu nửa không, y biết khoảng cách ba mươi năm không thể lấp đầy trong một lúc. Ngẩng đầu lại nhìn lên đồ đạc trong nhà của Trình Hạo, mặc dù hầu hết đều hơi cũ nhưng những thiết bị điện như TV và điều hòa vẫn khiến Dư Xuyên cảm thấy vật đổi sao dời, thế sự thay đổi.
"Nhà cậu không có máy hát đĩa à?"
"Máy hát đĩa? Tại sao muốn máy hát đĩa? Tôi không sưu tập đồ cổ." Trình Hạo mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523482/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.