"Hình như là ngôi chùa này... Tôi cũng không nhớ rõ, anh cũng từng nghe nói qua hả?" Trình Hạo hỏi.
Dư Xuyên "ừ" một tiếng: "Từ năm tôi sinh ra, hương khói của chùa Như Ý đã rất tràn đầy, năm tôi mười tuổi gia đình tôi cũng đưa tôi đi lễ Phật, trong đó có một vị sư phụ rất giỏi, có thể đọc tâm, còn biết huyền học, không biết bây giờ còn ở đấy không."
"Vậy thì không biết được, có người lợi hại như vậy, người bình thường như chúng ta đều không thấy được, đúng không?"
"Ai biết được!"
"Anh gặp qua vị sư phụ đó chưa?" Trình Hạo liếc mắt nhìn y, "Rốt cuộc gia đình anh là như thế nào vậy?"
"Còn may, vào thời điểm đó gia đình tôi có một chút sản nghiệp ở Thiên Kinh, ngân hàng, trung tâm mua sắm, bất động sản gì đó. Ngoài ra còn có một vài biệt thự." Dư Xuyên không thầy dạy cũng hiểu biết.
"Dừng lại... Tôi đệt!" Trình Hạo lập tức muốn quỳ gối dưới quần của Dư Xuyên, "Vậy anh có thể lập tức đến ngân hàng của nhà anh rút một ít tiền được không!"
Dư Xuyên bình tĩnh nói: "Không được."
"Tại sao?"
"Cậu quên mất bây giờ tôi là một con quỷ, đã chết mấy chục năm. Tôi thậm chí còn không biết ngân hàng và tài sản có còn không!"
"Cũng đúng..." Trình Hạo suy nghĩ một chút, lấy điện thoại di động ra, "Tìm trên mạng không phải sẽ biết sao? Này, ngân hàng với công ty của anh tên là gì?"
"Có thể tìm được trên điện thoại sao?" Dư Xuyên cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523479/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.