Nhờ tài ăn uống của Dư Xuyên ban tặng, y một hơi hấp thụ tất cả tinh hoa của thức ăn, Trình Hạo chỉ có thể ăn một bữa cơm không có chút mùi vị nào, màu sắc ảm đạm rất không ngon miệng, nhưng ít nhất cũng có thể lấp đầy dạ dày của hắn.
"Lúc trước tôi đã hứa sẽ cho cậu tiền, nhất định sẽ đưa cho cậu." Dư Xuyên vừa nghịch điện thoại, vừa vểnh tai chú ý đến động tĩnh của Trình Hạo, nói nhỏ: "Tôi mới không giống cậu, lúc nào cũng nói miệng không giữ lấy lời..."
"Tôi..." Suýt chút Trình Hạo đã nghẹn cơm, "Tôi không giữ lời lúc nào?"
"Cậu nói mua đồ ăn xong sẽ quay về, nhưng cậu lại đi tìm việc!"
Trình Hạo nói: "Hôm nay hoàn toàn là do ngoài ý muốn, được được được, xem như lần này tôi sai, nhưng tại sao anh lại nói tôi 'lúc nào cũng' nói không giữ lời?"
"Lần đầu tiên cậu nói sẽ đưa tôi đến dốc tuyết, không phải là không đi sao?"
"Đó không phải là do anh nhầm chỗ sao? Ở Lệ Thành không có dốc tuyết nào cả."
"Tôi nhầm? Tôi cũng có nói dốc tuyết ở Lệ Thành đâu! Cậu tìm không thấy ở chỗ này, không biết đi chỗ khác tìm hả!"
"Trái đất lớn như vậy, anh bảo tôi tìm ở đâu?"
Dư Xuyên nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Rõ ràng là cậu không muốn đi tìm, không muốn giúp tôi! Cậu còn già mồm át lẽ phải!"
Một lần nữa Trình Hạo lý giải câu thành ngữ "già mồm át lẽ phải", cứng họng không nói nên lời, "Được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523475/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.