Buổi tối Trình Hạo lại đưa Dư Xuyên đến công viên, so với buổi sáng yên tĩnh thì công viên buổi tối náo nhiệt giống như một cái chợ bán thức ăn.
Hai người chen chúc giữa đám đông xem đài nhạc, Dư Xuyên tận tình phóng thích hơi thở, cảm nhận một luồng hơi ấm cuồn cuộn không ngừng tràn vào lòng, phản ứng bài xích giữa linh hồn và con búp bê bơm hơi cũng dần dần bình ổn.
Vì có quá nhiều người nên năng lượng mà Dư Xuyên hấp thụ lan ra khu vực này. Mọi người chỉ cảm thấy tối nay trời mát hơn một chút, có thể do không khí lạnh thổi tới hoặc do nước trong đài phun nước bắn vào, căn bản không có ai để ý tới.
Âm nhạc và ánh sáng hòa quyện vào nhau, đài phun nước thay đổi theo giai điệu.
Dư Xuyên nói: "Nhà tôi cũng từng có một đài phun nước, nhưng nó không lớn như thế này."
Trình Hạo biết mấy người giàu có thường sẽ xây một đài phun nước trong sân, sau lại hắn tìm hiểu về nhà của Dư Xuyên. Mấy chiếc siêu xe sang trọng nối dài dẫn thẳng đến biệt thự hẻo lánh. Sân trong có bãi cỏ rộng hàng trăm mẫu đất, trung tâm là đài phun nước, khu vườn phía sau có một hồ bơi siêu lớn, nhà ăn chứa đầy đồ ăn nhẹ cùng với bộ đồ ăn tinh tế... Tòa nhà lớn như vậy, phải có bao nhiêu người tới mới có thể dọn dẹp được!
Người so với người sẽ tức chết, lại vô tình bị y làm cho lóa mắt!
"Nhà anh có bao nhiêu người hầu?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523471/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.