"Dư Xuyên!" Hắn kêu lên một tiếng nhưng người trên lưng không hề có dấu hiệu bừng tỉnh.
Trong lòng Trình Hạo không yên trở về nhà, nhìn Dư Xuyên đang nằm trên giường hắn mới nhận ra chiếc đồng hồ quả quýt y đeo trên ngực đã không thấy đâu.
Nghĩ đến chuyện vừa nãy ma nước ám vào cô gái sau đó cô ta vung tay lên, nhất định là bị cô gái đó giật kéo xuống sông!
Trình Hạo giận sôi máu, mấy con ma nước này thực sự là thiếu đánh! So với chúng nó, mặc dù tính tình Dư Xuyên có hơi trẻ con nhưng ít nhất y vừa xinh đẹp lương thiện vừa ngay thẳng! Những con ma nước này không chỉ luôn nghĩ đến việc hãm hại người khác mà còn có lòng báo thù rất mạnh, một ngày nào đó cũng sẽ gặp chuyện gieo gió gặt bão.
Bảo Kiếm không biết chuyện gì đã xảy ra với Dư Xuyên, nó nhảy lên giường rồi ghé đến bên cạnh y ngửi mùi hương như thường lệ, nhưng Dư Xuyên vẫn không nhúc nhích.
"Meo meo ~" Bảo Kiếm ngẩng đầu nhìn Trình Hạo, như muốn hỏi hắn có chuyện gì xảy ra?
Nhìn thấy cảnh này, Trình Hạo đột nhiên nhớ tới Dư Xuyên trước đó từng nói linh hồn của y được cất trong đồng hồ quả quýt, nhưng tại sao sau khi tìm được vật dẫn rồi mà đánh mất chiếc đồng hồ thì y vẫn bất tỉnh?
Nhưng mà y vẫn chưa thay đổi trở lại thành con búp bê bơm hơi, điều này chứng tỏ rằng y chưa hoàn toàn biến mất, đây đã được coi là một tin tốt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523461/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.