"Tình huống gì thế này?" Trình Hạo nhặt kiếm gỗ đào của Trương Thiên Sư ở dưới chân lên, đang chuẩn bị chiến đấu ba trăm hiệp với ma nước, vừa ngẩng đầu đã thấy ma nước bỏ chạy tán loạn.
Trương Thiên Sư che lỗ tai của mình, ngăn cản tiếng ma quỷ khóc ồn ào, hô lên, "Anh đã làm gì?"
"Tôi đang ném hạt," Trình Hạo vứt bỏ thanh kiếm gỗ đào và dụng cụ mở vỏ đang cầm trong lòng bàn tay, lúc này mới phát hiện tay mình bị đứt, hắn không để ý chà xát, "Không phải là tác dụng của lá bùa sao?"
Trương Thiên Sư giơ lá bùa nhàu nát trong tay lên, mặt trên giống như vẽ quỷ bùa, căn bản không có cái nào thành công, "Vừa rồi tôi không thể động đậy được!"
"Chẳng lẽ là tác dụng của hạt mắc ca?"
"Không thể nào, chiêu thuật này đuổi người nhát gan còn được, không có uy lực lớn như vậy..."
Hai người nhìn nhau, tự hỏi tại sao cuộc tấn công đột ngột này lại đột nhiên kết thúc.
"Nhìn xem, sương mù tan rồi." Trương Thiên Sư đứng trên mũi thuyền, lại bật đèn dầu lần nữa, nhìn thấy thuyền nhỏ ở giữa sông, nước lặng không gợn sóng, ở nơi xa ẩn hiện ra hình dáng thuyền đánh cá trên bờ.
"Đó là cái gì?" Trình Hạo nhìn thấy thứ gì đó nổi trên mặt nước cách mình không xa, dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu thứ này phản chiếu ánh sáng yếu ớt, khiến nó trở nên đặc biệt dễ thấy.
"Chúng ta qua nhìn một chút!"
Hai người họ cùng nhau di chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523458/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.