Trương Thiên Sư liếc mắt nhìn Trình Hạo, "Sao thế, anh muốn luyện tà thuật? Tôi là thiên sư đứng đắn sao có thể nói cho anh những thứ đó!"
Trình Hạo cười lạnh nói: "Tôi chỉ muốn ăn miếng trả miếng, anh không dạy thì quên đi."
"Thôi bỏ đi," Trương Thiên Sư thở dài, "Làm một người từng trải, tôi không muốn nhìn thấy anh đi vào con đường sai lầm. Dư Xuyên cũng sẽ nghĩ như vậy."
Nghe thấy hai chữ "Dư Xuyên", vẻ mặt Trình Hạo hiển nhiên có chút buông lỏng, ngẩn ngơ nói: "Chẳng lẽ những đau khổ đó anh ấy phải nhận không sao?"
Trương Thiên Sư không nói nên lời, vỗ vai hắn, "Tôi có thể hiểu tâm trạng của anh, nhưng có một số việc có thể làm, một số việc lại không thể. Anh ngẫm lại xem, nếu như anh trở thành một người giống như Yến Ninh, anh ấy còn có thể thích anh sao?"
Trình Hạo cúi đầu, chỉ nắm chặt tay Dư Xuyên.
"Tôi có lẽ cũng đoán được rồi, chuyện của Dư Xuyên có liên quan đến sư phụ Thường Duật phải không?" Trương Thiên Sư hỏi.
Trình Hạo im lặng một hồi, sau đó gật đầu, "Bây giờ tôi còn không biết phải đối mặt với ông ta như thế nào."
"Cứ để cho thời gian! Thời gian sẽ hòa tan mọi thứ, cũng sẽ nói cho anh biết phải làm gì." Trương Thiên Sư nhìn ra bên ngoài tự hỏi, "Tối nay gió có vẻ hơi mạnh..."
Trình Hạo cũng nhìn ra ngoài, nhìn thấy chiếc chuông đồng dưới mái hiên đang xoay tròn, hắn nói: "Thường Duật vẫn đang bày trận pháp ở bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523416/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.