Lại là một đêm tối, Trình Hạo leo lên mái nhà quả nhiên nhìn thấy Thường Duật đang ngồi trên đó.
Nghe được thanh âm, Thường Duật quay đầu lại hỏi: "Sao con lại ở đây?"
Trình Hạo cũng không có nói "Đến gặp ông" mà chỉ ngồi xuống bên cạnh hắn ta, nói: "Thanh Hư nói cho tôi biết ông ở đây, tôi muốn hỏi về thuật tái sinh."
Thường Duật ừ một tiếng: "Ta cũng đang nghĩ tới chuyện này, nhưng ta phải đi tìm Yến Ninh trước đã."
"Ông ta có liên quan gì với việc này?"
Thường Duật nói: "Trên đời này làm gì có thuật pháp nào có thể khiến người chết sống lại? Chỉ là một mạng đổi một mạng mà thôi. Yến Ninh đã sống đủ lâu rồi, đã đến lúc phải trả giá."
"Ý ông là..." Trình Hạo quay đầu lại, nhìn thấy sự lạnh lùng trong mắt Thường Duật, hắn gật đầu: "Tôi hiểu."
Thường Duật ngẩng đầu nhìn mây đen ngưng tụ trên đỉnh núi xa xa, "Yến Ninh chắc chắn chưa rời khỏi Bồng Sơn, ngày mai ta sẽ đi tìm hắn, các con tạm thời ở lại đây, có chuyện gì cứ nói với Thanh Hư. Cậu ấy biết cách liên hệ với ta."
Trình Hạo mở miệng, lại không nói ra được lời quan tâm nào, một lúc sau mới nói: "Cẩn thận."
Thường Duật vỗ vỗ vai hắn, kiên định nhìn hắn: "Con cũng vậy."
Trình Hạo quay mặt đi: "Vậy chuyện đó, ông và mẹ tôi quen nhau như thế nào?"
"Sao con lại nghĩ đến việc hỏi chuyện này?" Thường Duật nhìn khuôn mặt Trình Hạo, dường như nhìn thấy bóng dáng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi/2523412/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.