Bài học lớn nhất mà thế giới này dạy tôi chính là nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ cho bạn thuận buồm xuôi gió. Dù rằng cái gọi là “thuận buồm xuôi gió” ấy chỉ là cụm từ mang tính giai đoạn tương đối.
Kể từ buổi chiều hôm ấy, dạ dày tôi bắt đầu âm ỉ. Mới đầu vẫn trong một mức độ có thể chịu đựng được, sau đó dần trở nên dữ dội hơn, cuối cùng đã tới nước không thể không co gập người nằm yên trên giường.
Thực ra, nếu suy nghĩ cặn kẽ, người vẫn luôn chỉ dám ăn thịt bò bít tết chín tám phần như tôi, không có phản ứng gì mới là kì lạ.
Cuối cùng, vào ba tiếng đồng hồ sau đó, tôi cố nện những bước chân phù phiếm xông thẳng vào toa-lét, vừa ôm bồn cầu vừa bắt đầu… nôn.
Thứ hỗn hợp dịch vị đặc mùi axit clohydric và mùi thịt sống tanh tưởi gai mũi trào ngược lên, đúng theo con đường tôi đã cố nuốt chúng xuống trước đó không lâu, quét qua thực quản, tràn qua cuống họng, sau cùng trào ra qua khoang miệng hoặc khoang mũi. Nước mắt sinh lý lẫn vào những thứ nôn ra chảy xuống mặt tôi. Tôi nhìn những thứ xú uế trong bồn cầu, những giọt nước mắt sinh lý ban đầu dần chuyển thành nước mắt cảm xúc.
Tôi đúng là đồ tồi, tôi là một tên lừa đảo. Rõ ràng tôi đã nói muốn thực sự kết hợp thành một thể với anh, kết quả lại —
Làm mất anh rồi. Tôi đã nôn anh ra khỏi dạ dày mình; lấy anh ra khỏi cơ thể mình… tan biến sạch sẽ.
Từ phòng khách,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-toi-dang-thoi-rua/4601354/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.