Thời gian hai ngày trôi qua rất mau, tôi lại phải tới bệnh viện bắt đầu công việc bận rộn, nhưng Thời Hề tôi vẫn không biết nên làm thế nào, nhốt ở trong nhà không ai nói chuyện với em ấy cũng rất cô đơn.
Tôi hỏi em có muốn đi làm cùng với tôi hay không, em gật đầu lia lịa, đến nước này, ghế phó lái của tôi liền thành chỗ ngồi riêng của em.
Trong bệnh viện có một bệnh nhân đã tới, một cụ già tóc bạc phơ đột ngột phát bệnh bệnh tim, bởi vì sự việc gấp rút nên tôi quên dặn dò Thời Hề số việc cần chú ý, ném điện thoại cho em liền đeo khẩu trang vào phòng cấp cứu.
Dưới cấp cứu của tôi và vài bác sĩ khác, cụ ấy đã tỉnh lại lần nữa, tôi nhận khăn giấy trong tay y tá lau mồ hôi.
Nhưng đợi đến khi tôi ra khỏi cửa phòng phẫu thuật, bé quỷ Thời Hề vốn ngồi trên ghế dựa coi điện thoại lại biến mất tăm.
Tôi tìm hết tầng lầu này của chúng tôi cũng không thấy bóng quỷ em đâu, nói thật, tôi có hơi hoảng.
Tôi thử giữ bình tĩnh, trong đầu chợt loé lên một nơi, đó chính là nhà xác của bệnh viện, trừ nó ra, tôi thật sự không nghĩ ra còn có nơi nào khác nữa, trước tiên đi tìm thử xem sao.
Tôi tới phòng bảo vệ lấy chìa khoá, nhà xác không ở tầng này của tôi mà ở tầng 3, cũng chỉ cách một tầng nên tôi không đi thang máy mà đi thang bộ.
Tôi tin bệnh viện nào cũng đều có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-phi-nhan-loai-cua-toi/2961570/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.