Biệt thự nhỏ của tôi lại yên tĩnh trở lại, không còn ai tán gẫu líu ríu với tôi, đòi tôi mua đồ nữa, nhất thời vẫn khó mà thích ứng được....
Ngày hôm sau, tôi vác quầng thâm mắt tới bệnh viện, lúc đi ngang qua tầng bốn lại không kìm được mà nhớ đến gương mặt luôn toả nắng như mặt trời nhỏ kia của Thời Hề.
Tôi không biết mấy ngày nay trôi qua thế nào, luôn cảm thấy vô tri vô giác, chắc viện trưởng cũng để ý trạng thái không bình thường của tôi, bí mật tìm tôi nói chuyện, tôi không biết nên trả lời câu hỏi của ông bằng cách nào, cũng không thể nói tên Thời Hề ra được.
Ông cho tôi nghỉ vài ngày, bảo tôi nghỉ ngơi dăm hôm, vốn tôi muốn từ chối, nhưng không lay chuyển được ý tốt của ông, tôi chỉ đành gật đầu đồng ý.
Tôi xoa huyệt thái dương đau nhói, sau đó cởi đồ làm việc, cầm áo khoác tới chờ thang máy.
Tôi ấn nút tầng -1, nhưng lúc di chuyển đến tầng bốn thang máy chợt dừng không xuống nữa, chẳng hề báo trước mà dừng ở tầng 4.
Tôi ấn thêm nút tầng trệt, nhưng ngay lúc này, cửa thang máy bất thình lình mở ra, ba tên tiểu quỷ ở phía ngoài đã đợi tôi lâu nay, tôi hỏi bọn họ đợi tôi làm gì, họ nhìn sau lưng tôi, định tìm bóng dáng Thời Hề, rất rõ ràng, bọn họ sẽ không gặp được nữa.
Tôi biết đại khái họ muốn hỏi cái gì, chủ động mở miệng nói: "Thời Hề bị quỷ sai mang đi rồi... Các người không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-phi-nhan-loai-cua-toi/2961567/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.