Thời tiết dần dần ấm lên.
Mấy cây dương liễu bên cây cầu đá tại trấn nhỏ vừa nhú mầm. Cây nào cũng xanh non, phản chiếu xuống mặt sông xanh trong vắt dưới cầu làm động lòng người.
Tạ Đào thu dọn xong mấy cái khuôn đúc. Cô đeo bao tay bưng bánh kem thơm phức trong lò nướng ra, khi xoay người không cẩn thận bị ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ chiếu vào mắt.
Cô hơi híp mắt lại.
"Tiểu Đào, hôm nay còn kẹo bơ đậu phộng không?"
Một người phụ nữ trung niên bỗng nhiên xuất hiện ở cửa lớn.
Bà mặc đồ rất giản dị, sạch sẽ đoan chính, khi cười đuôi mắt nổi lên một nếp gấp thật sâu.
Bà xem như khách quen trong tiệm bánh kem Phúc Gia.
"Dì Tiền, dì tới chậm rồi, kẹo bơ đậu phộng hôm nay bán hết rồi ạ!"
Tạ Đào đặt bánh kem lên bàn, cô tháo bao tay ra rồi trả lời.
"Ôi! Hôm nay đi mua đồ ăn nên đến trễ!" Người phụ nữ họ Tiền vỗ vỗ quần áo của mình.
Tạ Đào cười cười, "Ngày mai con chừa cho dì một phần vậy, dì nhớ lại đây lấy sớm một chút."
"Đậu phộng đúng không?" Tạ Đào cầm cuốn vở nhỏ bên cạnh tính toán ghi lại.
"Đúng đúng đúng!" Người phụ nữ vừa nãy còn cau mày lúc này lại cười rộ lên, "Cảm ơn con nhé Tiểu Đào!"
Tạ Đào cười, cô cúi đầu lấy bút ghi lại.
Không bao lâu sau khi dì Tiền rời đi, có một người phụ nữ trung niên khác đi giày cao gót vào tiệm.
Bà mặc đồ có hoa văn còn để tóc xoăn, dáng người hơi mập, mặt mày hồng hào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-khong-gap-mat/167788/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.