Editor: Alice
Giáo sư Cao không tắm rửa gội đầu đã 5 ngày.
Người đàn ông khi thất tình sẽ chẳng buồn để ý đến hình tượng nữa. Nhưng Lục Triều Thanh thì không thể chịu được vị đồng nghiệp cả người hôi rình, đầu lại còn bết. Đã vậy giáo sư Cao ngày nào cũng rủ anh đi ăn cơm chung.
"Anh nên đi tắm đi." Về đến văn phòng, Lục Triều Thanh không thể chịu được nữa phải lên tiếng nhắc nhở anh ta.
Giáo sư Cao trưng ra vẻ mặt không sợ chết: "Dù sao cũng chẳng có ai để ý."
Lục Triều Thanh chán ghét: "Nhưng anh là là tấm gương của mọi người."
Cao giáo sư xem thường: "Sinh viên khoa vật lý không chú ý nhiều như vậy đâu."
Người đàn ông này hết thuốc chữa rồi, Lục Triều Thanh sầm mặt vào phòng, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Cao giáo sư vò mái tóc ngắn rối bù, tiếp tục sự nghiệp u buồn.
Chẳng mấy chốc đã tới chín giờ tối, sau khi làm xong thí nghiệm, Lục Triều Thanh khóa cửa ra về. Đi ngang qua văn phòng giáo sư Cao, anh dừng lại, gõ cửa.
"Tôi ở trong." Bên trong truyền tới giọng mệt mỏi của giáo sư Cao.
Lục Triều Thanh mở cửa trông thấy giáo sư Cao ngồi trước bàn làm việc, trên bàn chất đống giấy tờ lộn xộn.
"Chưa xong sao?" anh hỏi.
Giáo sư Cao liếc anh một cái rồi tiếp tục cắm mặt tính toán: "Tối nay tôi ở lại, cậu về trước đi."
Làm công việc nghiên cứu vật lý có khi phải thức trắng đêm là chuyện rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-khoa-vat-ly-cua-toi/3495167/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.