*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Hướng Nhật Quỳ
Lục Hoài Du cứ nghiêng đầu nhìn Chung Minh Cẩn như thế, kết quả nhìn một chút lại ngủ mất.
Thời điểm tỉnh lại lần nữa, anh cảm giác có một bàn tay nhỏ bé lành lạnh phủ lên trán mình, hơn nữa hơi thở của Chung Minh Cẩn còn rất gần.
Nhận ra đối phương đang kiểm tra nhiệt độ cơ thể, mí mắt anh giật giật nhưng không mở ra ngay.
Một lúc sau bàn tay trên trán rời đi, hơi thở thuộc về Chung Minh Cẩn cũng rút lui theo, kế đó giọng nói chậm rãi mà quen thuộc vang lên: “Có cảm thấy đầu còn choáng không?”
Lục Hoài Du đang giả ngủ thì bị vạch trần, nhưng không hề thấy xấu hổ. Sau khi mở mắt ra, anh thử nhấc đầu lên, cơn choáng váng trước đó đã không còn kéo đến khiến anh vui vẻ chống người dậy: “Không choáng nữa.”
“Đo nhiệt độ lại đi.” Chung Minh Cẩn nói xong định đi lấy nhiệt kế trên tủ đầu giường.
Lục Hoài Du vội ngăn nó lại: “Để tao tự lấy.”
Đo xong lại xem nhiệt kế, thấy đã giảm còn 38 độ, Lục Hoài Du bèn đưa cho Chung Minh Cẩn: “Đã gần khỏi hẳn rồi, đêm nay ngủ thêm giấc nữa thì chắc sẽ khôi phục lại nhiệt độ bình thường thôi.”
Chung Minh Cẩn cầm nhiệt kế, xem kỹ số liệu bên trên rồi chậm rãi nói: “Uống nước trên tủ đi, ăn cơm tối xong thì uống thuốc tiếp.”
Lục Hoài Du cảm giác từ lúc anh bắt đầu phát sốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-duoc-gio-lon-thoi-toi/1795790/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.