Ba ngày sau, quán mì Ý mở cửa trở lại.
Jean dậy từ sáng sớm, bận rộn dọn dẹp và chuẩn bị nguyên liệu.
“Cạch, cạch.”
Ngoài cửa tiệm, một người đàn ông râu lún phún dựa lưng vào cột điện, ngậm điếu thuốc, lén lút chụp ảnh.
Không lâu sau, Nam Nghiên Chu đang ngồi trong quán cà phê sát phố đã nhận được những tấm hình ấy.
Xác nhận Bạch Lộ không có mặt trong tiệm, hắn nhấc tách cà phê lên, trong lòng thoáng qua tia khinh thường.
Bạch Lộ đối với tên khốn kia quả nhiên chẳng có tình cảm sâu đậm gì, quán khai trương mà cũng chẳng chịu ở bên cạnh.
Nhớ lại ngày trước, Bạch Lộ từng cùng hắn đồng cam cộng khổ, chưa từng để hắn một mình chịu khổ bao giờ.
Giờ xem ra cũng chẳng đáng gì.
[Ông chủ, thời gian gần đến rồi, có ra tay không?]
[Hay là, ngài nghĩ lại lần nữa?]
Tài xế nhắn tin hỏi.
Ánh mắt Nam Nghiên Chu lạnh lẽo, nghiến răng trả lời:
[Ra tay]
Vốn dĩ hắn không định đi đến bước đường cùng này, chỉ muốn sai người phá hủy khuôn mặt của Jean mà thôi.
Đến nước này, tất cả đều do tên người nước ngoài kia tự chuốc lấy.
Ba ngày trước, vào đêm bị từ chối cầu hôn, Nam Nghiên Chu không cam lòng, lang thang quanh nhà Bạch Lộ, cuối cùng chặn được Jean đang ra ngoài lấy rượu.
Nam Nghiên Chu cố gắng kìm nén cảm xúc, quyết định cho anh một cơ hội rút lui trong yên ổn.
Dân số thị trấn phần lớn đã cao tuổi, trong thời gian ngắn rất khó thuê được tay liều mạng; đám người từng liên hệ lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247275/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.