Làm món ăn ở ngay cửa sẽ rất ồn ào, dễ làm phiền người qua đường.
Bạch Lộ cũng không biết họ đã di chuyển từ phía chiếc bàn kia sang đây bằng cách nào.
Tốc độ khuấy mì của đôi đũa quá nhanh, khiến cậu cảm thấy tê dại nhưng lại không thể dừng lại.
Bạch Lộ chống một tay vào cánh cửa, tay kia vòng ra sau nắm lấy cánh tay dưới của Jean, cảm nhận biên độ thao tác của đối phương.
Món ăn riêng tư ngoài giờ kinh doanh, cậu nên cố gắng hết sức giữ yên lặng.
Bạch Lộ nghĩ rằng mình có thể làm được.
“Tiểu Lộ.” Jean tạm dừng, phát ra tiếng thở dài thỏa mãn: “Em thật chặt.”
Lời khen ngợi này quá đỗi xấu hổ, Bạch Lộ chỉ cảm thấy như có kiến bò qua cột sống, dọc theo gáy mà đi lên.
Kỹ thuật làm món ăn rõ ràng là do cậu truyền dạy, bây giờ lại bị học sinh khen ngợi.
Đúng là phản khách thành chủ.
Bạch Lộ há miệng, vừa định nói gì đó thì bị Jean nhắm đúng thời cơ, cố tình thúc vào một cú.
Âm nhạc tuyệt vời kia liền không hề bị ngăn cản mà tuôn trào ra.
Tên này thật là xấu tính!
Bạch Lộ cắn chặt môi, không cho đối phương cơ hội đắc ý lần thứ hai.
Jean cười khẽ, dù rằng đang cười nhưng hoàn toàn khác biệt với vẻ ngoài sáng láng thường ngày.
Đó là Jean chỉ xuất hiện khi làm “món ăn riêng tư”.
Một chú Golden Retriever hư hỏng, khiến cậu muốn cắn một miếng.
Món ăn bước vào giai đoạn cuối cùng, cần khuấy trộn với tốc độ cao hơn để k*ch th*ch tiềm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247272/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.