Jean không ngờ mình lại nói lâu đến vậy, đến khi hoàn hồn thì phát hiện khán giả xung quanh đã bắt đầu đứng dậy đi lại.
Giờ nghỉ đã tới.
Đội Mặt Trời dẫn trước, đội Móng Ưng tạm thời bị thua điểm.
Họ đã lỡ mất đoạn kịch tính nhất.
Bạch Lộ dõi mắt nhìn xuống sân bóng, sắc mặt bình tĩnh đến mức không thể đoán nổi cậu đang nghĩ gì.
Jean bất an, anh rất sợ Bạch Lộ như thế này, thà cậu mắng anh vài câu, đánh cho hai cái còn hơn.
Yêu hay ghét đều phải tích lũy tới một mức nào đó mới đủ sâu đậm, điều khiến anh lo là đến tư cách chọc giận Bạch Lộ mình cũng không có.
Tiếng hoan hô bỗng dâng lên như sóng triều, Jean ngẩng đầu, phát hiện màn hình lớn trên sân đang bắt đầu tương tác với khán giả.
Xong đời rồi! Thật sự là thời điểm tệ nhất!
Jean hối hận vì đã không ghi lại số của người quay phim, giờ đến việc hủy vào phút cuối cũng không làm được.
Gương mặt mình đang khóc đến thảm hại như thế này, chắc chắn trông ngốc nghếch hết chỗ nói.
Anh không muốn bị chiếu lên màn hình lớn.
Bạch Lộ cũng tuyệt đối sẽ không hôn anh.
Quá xấu hổ, phải nghĩ cách đưa Bạch Lộ đi ngay!
“C… Có muốn đi vệ sinh không?” Jean liều mình hỏi.
Bạch Lộ lắc đầu, nhích đầu gối sang bên: “Anh đi đi.”
Không được, tuyệt đối không thể.
Ngồi bên phải Bạch Lộ là một ông người Đức cũng tóc vàng, lỡ như quay phim nhìn nhầm, đưa nhầm gã đó lên thì sao?
“Vậy, có muốn ra ngoài đi dạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247266/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.