Bạch Lộ không biết vì sao mình lại làm vậy.
Chỉ là nhìn thấy Jean, liền theo bản năng mà hôn xuống.
Khoảnh khắc da thịt thoáng chạm vào nhau, đồng tử Jean bỗng chốc co rút, giây tiếp theo, tròng mắt màu lục biếc dần loang ra từng vòng, gợn sóng lan tỏa.
Giống như một viên bảo thạch vương hơi nước, óng ánh ẩm mềm, không sao che giấu được nhịp tim đang rung lên dữ dội.
Dường như Jean thật sự rất thích cậu.
Bạch Lộ cảm giác chính mình đang mỉm cười dịu dàng.
Nhìn thấy bông hoa đẹp, chú chó dễ thương, cùng người mình thích, biểu cảm vô thức hiện lên đều là như vậy.
Mà ba điều khiến lòng người rung động ấy, trùng hợp lại tụ hội cả trên người Jean lúc này.
Nhạc phim đã phát đến quá nửa phần credit, tên diễn viên chậm rãi cuộn trong tiết tấu trầm ổn.
Bạch Lộ cụp mắt, vỗ nhẹ mặt anh: “Đi đây.”
“Hửm?” Jean còn đang ngẩn người, như thể não bộ bị nụ hôn vừa rồi chiếm trọn, chẳng thể suy nghĩ, chỉ theo bản năng đáp lại tiếng cậu.
Bạch Lộ rút chân khỏi vai anh, đứng dậy vươn lưng.
Chân thì không tê, nhưng eo thì đúng là hơi chịu không nổi.
Cậu cần phải luyện tập thân thể mới được.
“Đợi đã.” Jean theo quán tính đứng lên theo Bạch Lộ, chậm một nhịp mới nhận ra đối phương đang tạm biệt: “Em chuẩn bị đi à?”
“Ừ, phải về một chuyến, còn vài việc cần xử lý.” Bạch Lộ lấy điện thoại ra xem thời gian, nào ngờ vừa mở khóa màn hình đã bị người phía sau ôm chặt lấy.
Trước mắt cậu thoáng tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247259/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.