Bạch Lộ không ngờ đối phương lại đứng gần đến vậy, kinh ngạc đến mức không kịp trả lời.
“Tắm xong rồi à?” Jean khẽ hỏi.
“Ừm? Ừ.” Bạch Lộ chợt nhận ra mình đang căng thẳng.
Cậu muốn trách Jean một câu, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Quan trọng hơn, bây giờ cậu vẫn còn đang tr*n tr**.
Rõ ràng đây không phải thời điểm thích hợp để truy hỏi.
“Cho này, quần áo.” Jean khẽ gõ ngón tay lên cửa.
Âm thanh không lớn, nhưng nhịp tim của Bạch Lộ lại lỡ mất nửa nhịp.
“Đặt trước cửa đi.” Cậu liếc nhìn khóa cửa, cố khiến giọng mình nghe bình thản.
Cửa phòng tắm đã cũ, ốc vít cố định khóa sắt cũng hơi lỏng lẻo, chỉ cần không tốn nhiều sức là có thể húc văng.
Nó chẳng phải đảm bảo an toàn, chỉ là một sự an ủi tâm lý.
“Nền nhà bẩn, để anh đưa tận tay cho em.” Jean nói với giọng điệu hoàn toàn tự nhiên, như thể đó là chuyện bình thường nhất.
Bạch Lộ siết chặt khăn tắm, quấn quanh eo, nhịp tim lại bắt đầu rối loạn.
Có lẽ, có lẽ là cậu quá nhạy cảm.
Bạch Lộ tự trấn an mình.
Giọng Jean không có gì bất thường, anh đã mời cậu ở lại mà cũng không giấu giếm bất cứ thứ gì, chắc hẳn không ý thức được hành vi này có gì sai.
Người này chỉ là vụng về muốn thông qua việc sưu tầm những món đồ giống hệt để tìm hiểu về cậu, tiến lại gần cậu.
Thôi thì rộng lượng với “con chó vàng” khờ khạo này một chút.
Cậu không muốn nhìn thấy Jean lộ ra vẻ lúng túng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247252/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.