Bạch Lộ vốn luôn cảm thấy khóc trước mặt người khác là chuyện mất mặt, nhưng lúc này, cậu nhận ra da mặt mình dường như đã dày lên không ít.
Cảm xúc vỡ òa chỉ trong khoảnh khắc, vài giọt nước mắt rơi xuống rồi lăn đi, ngay cả nỗi tủi thân và buồn đau từng dằn vặt cũng phai nhạt, chỉ còn lại một vệt nhạt mờ.
Chiếc áo ướt nước mắt dán lên mặt thật khó chịu, Bạch Lộ đẩy Jean ra, đổi sang tựa vào vai bên kia rồi tiếp tục gục xuống.
Không khí ở quảng trường Saint De Plaza tràn ngập hương lúa mạch của bia, cậu nghĩ, chắc là mình say thật rồi.
Bị hải âu làm cho tóc tai rối bù như thổ dân da đỏ, nửa đêm hạ đường huyết suýt ngất, giờ lại khóc đến ướt cả áo anh…
Bao nhiêu dáng vẻ thảm hại nhất đều đã bị Jean nhìn thấy, Bạch Lộ cũng chẳng còn gì để giữ kẽ nữa.
Jean khẽ cười, tiếng cười rất nhẹ, vừa vỗ lưng vừa xoa đầu cậu.
Động tác dịu dàng, nhẫn nại đến mức như thể có thể ôm cậu suốt cả đêm.
Bạch Lộ khẽ nhắm mắt, trong lòng thầm than: Mình đang được “chó lông vàng” dỗ dành sao.
Chẳng lẽ đây chính là “chó an ủi” trong truyền thuyết?
Thật không tồi.
Cậu bỗng thấy hơi muốn dắt về nuôi.
Bạch Lộ đưa tay che mắt Jean rồi ngẩng đầu ra khỏi vòng tay đối phương.
Cảm giác xấu hổ đến muộn hơn một nhịp. Nhìn thấy vệt nước mắt trên áo Jean, cậu chỉ mong thời gian có thể quay ngược lại.
Say rồi, Bạch Lộ. Say có nửa ly rượu mà cũng loạn như vậy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247250/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.