Nước trong nồi sôi sùng sục, chỉ cần hơi mất tập trung là tràn ra ngay.
Bạch Lộ đã rèn được thính giác nhạy bén, vội nhắc anh vặn nhỏ lửa.
Tên này làm việc rất khó mà tập trung hai việc cùng lúc, thêm vào đó dạo gần đây thời tiết càng lúc càng nóng, khách lại quá đông, Bạch Lộ thường lo Jean sẽ bị thương.
Kế hoạch quảng bá sớm đã dừng lại, nhưng danh tiếng đã lan rộng, dù không còn các blogger quảng bá, khách du lịch ghé thăm quán vẫn kéo đến không ngớt.
Tay nghề tuyệt vời của Jean thật sự đã chinh phục vị giác của mọi thực khách.
Động tác gọn gàng nhanh chóng đóng gói hai phần mì Ý, Jean khôi phục lại nụ cười, dùng ánh mắt chào hỏi người trợ lý xa lạ.
“Mike, bạn tôi, đến trấn nhỏ tham quan.” Bạch Lộ giới thiệu ngắn gọn, “Jean, chủ quán mì Ý, dạo này rất nổi tiếng.”
Jean khẽ nhíu mày, như thể bị một từ nào đó khiến lòng hơi nhói lên.
Mike lễ phép gật đầu, đưa mắt quan sát không gian trong quán, cậu ấy đánh giá lượng đồ ăn còn lại và khách hàng vào giờ này, cuối cùng dừng ánh nhìn trên người Jean.
Đó là một kiểu quan sát vô cảm, quá trình rất ngắn nhưng cũng chưa đến mức gây khó chịu.
Jean siết chặt quai hàm, ánh nhìn đáp lại đối phương lại kéo dài quá lâu.
Khách xếp hàng phía sau muốn nhắc chủ quán rằng đã đến lượt mình, nhưng chẳng hiểu sao lại không dám mở miệng.
“Anh cứ bận đi, bọn tôi đi trước.” Bạch Lộ nhận ra sự bối rối của thực khách liền bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247248/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.