Tình hình chẳng mấy khả quan, chỉ mới nói được hai câu thôi mà đầu óc Bạch Lộ đã bắt đầu choáng váng.
Cậu loạng choạng bám lấy quầy kính nửa hở của quán ăn nhỏ, nghe thấy bên trong lập tức hỗn loạn.
Cánh cửa gỗ nhỏ bên phải cửa sổ bị đẩy mạnh, chủ quán xách theo một cái ghế lao ra, giục cậu mau mau ngồi xuống.
“Làm sao thế này? Cậu bị thương à? Có chỗ nào khó chịu không? Nghe thấy tôi nói gì không?”
“Không ổn không ổn, phải gọi xe cứu thương thôi! Khoan đã, lúc nãy cậu bảo muốn ăn mì, có phải hạ đường huyết rồi không?”
“Cố gắng chịu một chút, tôi lấy nước mật ong cho cậu, thứ này tác dụng nhanh lắm!”
Giọng đối phương dồn dập, mà bộ xử lý trong não Bạch Lộ như bị trục trặc, nửa câu cũng chẳng lọt vào tai.
Vài giây sau, cái đầu đang gục nghiêng của cậu bị ôm chặt cố định trong lòng, một bàn tay to nâng cằm cậu lên, ngay sau đó, dòng nước ngọt ấm áp được rót thẳng vào miệng.
Môi Bạch Lộ hé mở, bản năng cầu sinh thúc giục cậu muốn uống từng ngụm lớn, tiếc là góc nghiêng của cốc có hạn, không thể thoả mãn được.
“Từ từ thôi, đừng uống vội, dễ sặc lắm đấy.” Giọng người kia vang bên tai, dịu dàng dỗ dành.
Bạch Lộ níu lấy chiếc cốc, định tự mình dốc thêm, nhưng sức lực chẳng thắng nổi bàn tay lạ kia. Dù có sốt ruột thế nào cũng buộc phải thuận theo tiết tấu của đối phương.
Đến khi đáy cốc trống trơn, cơ thể Bạch Lộ rốt cuộc cũng như mọc thêm xương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/5247238/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.