Chương trước
Chương sau
Biên tập: B3
Sau khi bạn vừa ăn xong một nồi lẩu chua cay giòn ngon, người ta lại bưng thêm cho bạn một phần tráng miệng chua ngọt nữa, cảm thụ lúc đó là gì?
Câu trả lời: Chính là cảm giác lúc này của Lục Duy Chân khi đối mặt với Hướng Nguyệt Hằng thật.
Đã thế còn béo gầy cao thấp, mỗi người một vẻ.
Thím hàng xóm không lừa cô.
Hướng Nguyệt Hằng thật ở trước mắt, thoạt nhìn trẻ hơn Hướng Nguyệt Hằng giả tầm 1-2 tuổi,  cùng lắm chỉ khoảng 24, 25 tuổi. Vóc dáng cao gầy, nhưng cũng rất chuẩn mẫu, chiếc áo thun cùng kiểu khi mặc trên người anh ta lại tỏ ra thoải mái thanh tân. Da trắng, đôi mắt vừa to vừa linh động, vừa nhìn thấy Lục Duy Chân anh ta liền mỉm cười, dáng vẻ hơi xấu hổ, còn lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
“Chào anh, tôi là Lục Duy Chân.” Đại khái vì vừa ăn đại tiệc xong mới ăn tráng miệng, nên tâm trạng Lục Duy Chân cực kỳ bình tĩnh.
“Chào cô, tôi là Hướng Nguyệt Hằng, mời ngồi, mời ngồi.” Hướng Nguyệt Hằng nói.
Lần đầu tiên gặp mặt, Lục Duy Chân còn chưa kịp phản ứng thì Hướng Nguyệt Hằng đã ngượng ngùng cười trước, trong mắt như có tia sáng nhìn sang, nhưng dáng vẻ hơi mất tự nhiên.
Lục Duy Chân thật muốn vỗ đùi một cái! Nghĩ thầm: Đây mới chính là phản ứng khi đi xem mặt này, đâu có giống như người nọ…
Cô vô thức liếc nhìn về cách đó không xa, chỉ thấy người nọ đưa lưng về phía bọn họ, anh đã ăn xong thịt bò bít tết, lúc này đang uống nước, động tác thong thả ung dung, bóng lưng trầm ổn vững chãi như núi.
Tiếp theo, cuộc đối thoại giữa hai người liền diễn ra theo lệ thường như các buổi xem mặt khác, bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Hướng Nguyệt Hằng hỏi: “Có bị tắc đường không?
“Không, anh thì sao?”
“Cũng vậy. Cô tốt nghiệp đại học Giang Thành sao?”
Lục Duy Chân: “Vâng.”
Rõ ràng Hướng Nguyệt Hằng rất hài lòng: “Tôi học đại học Tương Thành, nhưng cũng có mấy người bạn học ở đại học Giang Thành, lúc đến Vũ Hán tôi còn từng qua đại học Giang Thành chơi nữa đó.”
“Tôi cũng đến đại học Tương Thành rồi, đồ ăn ở trường các anh rất ngon.”
Hướng Nguyệt Hằng: “Thế sao? Lần sau tìm cơ hội cùng đi nhé.” Nói xong thì tự ngượng ngùng nhìn sang chỗ khác.
Ấn tượng đầu tiên của anh ta với mình khá tốt —— Lục Duy Chân nghĩ thầm.
Công bằng mà nói thì điều kiện của Hướng Nguyệt Hằng rất thích hợp với cô, nếu không cô cũng sẽ không đồng ý buổi xem mặt này.
Trình độ học vấn không tệ, ngoại hình vóc dáng cũng không tệ, nghe nói thu nhập cũng cao hơn cô. Tính cách hệt như lời của thím hàng xóm giới thiệu, hiền lành thật thà. Đây chính là người bạn trai lý tưởng mà từ trước đến giờ Lục Duy Chân luôn muốn tìm kiếm.
Có lẽ cô nên nắm chặt cơ hội này.
Nghĩ đến đây, tầm mắt Lục Duy Chân không kìm được mà nhìn ra phía xa.
Ơ…
Hướng Nguyệt Hằng giả kia đã kéo phần cơm chiên hải sản cô gọi nhưng chưa hề động tới đến trước mặt, thong thả ăn hết.
“… Cô Lục? Cô Lục?”
Bấy giờ Lục Duy Chân mới lấy lại tinh thần, Hướng Nguyệt Hằng thật ở phía đối diện nhìn cô bằng ánh mắt khó xử: “Có phải… biểu hiện của tôi có chỗ nào không tốt nên mới khiến cô thất thần không?” Giọng anh ta hơi tủi thân, nhưng trong mắt vẫn có ý cười khoan dung.
Vì câu này mà rốt cuộc Lục Duy Chân đã nảy sinh một tia thiện cảm với anh ta, cô vội vàng nói: “Xin lỗi anh, vừa rồi đột nhiên tôi nghĩ đến chuyện công việc, ngại quá, chúng ta nói tiếp thôi.”
Sau đó, cả hai lại tiếp tục trò chuyện về thời sinh viên, về quê nhà, nói đến những người bạn có thể cùng quen, về cảm nhận với công việc… Anh một câu tôi một câu. Anh mở lời tôi phối hợp. Anh không còn chủ đề nào thì tôi sẽ cố gắng nghĩ ra. Cứ thế, một bữa cơm trôi qua rất nhanh.
Hai người trò chuyện chưa đến mức quá ăn ý thân thiết, nhưng cũng coi như hoà hợp, cơ bản không quá nhàm chán. Vì vậy cả hai đều thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lúc tính tiền, Lúc Duy Chân muốn chia đôi, nhưng đời nào Hướng Nguyệt Hằng chịu đồng ý, anh ta kiên quyết trả tiền, cười nói: “Nếu không… Lần sau cô trả nhé?”
Lục Duy Chân cúi đầu mỉm cười, nói: “Được.”
Dưới ánh đèn dịu nhẹ của nhà hàng, cô gái cao gầy mảnh mai, nét mặt dịu dàng. Mặc dù không nói quá nhiều, thi thoảng còn ngẩn người, nhưng lại có vẻ đẹp tri thức ngây ngô như một thiếu nữ vừa bước chân ra khỏi tháp ngà voi. Hướng Nguyệt Hằng thấy trái tim nảy lên, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Chính là cô ấy.
Lục Duy Chân đứng ở bên cạnh chờ Hướng Nguyệt Hằng tính tiền, cô nhìn quanh nhà hàng một lượt, chỗ ngồi kia đã sớm trống trơn, chẳng biết người nọ đã rời đi từ bao giờ.
Hai người ra khỏi nhà hàng, trước mặt là một bãi đậu xe, Hướng Nguyệt Hằng móc chìa khoá xe ra, một chiếc xe đen kiểu dáng bình thường vang lên một tiếng tít, anh ta nói: “Để tôi đưa cô về.”
Lục Duy Chân: “Không cần đâu, tôi ngồi xe buýt về là được.”
Hướng Nguyệt Hằng: “Đừng khách sáo, dù sao tôi cũng không có việc gì làm. Trên đường chúng ta có thể trò chuyện thêm một lát, tăng thêm hiểu biết lẫn nhau, được không?” Gương mặt của chàng thanh niên dưới ánh đèn đường hơi ửng hồng, nỗi xấu hổ cùng dũng khí kia như đã phải cố gắng dốc hết ruột gan ra, khiến người ta không đành lòng từ chối.
“Được, cảm ơn anh.” Lục Duy Chân thoải mái nói.
Hướng Nguyệt Hằng quay mặt sang hướng khác, khoé môi hiện ý cười, đè thấp giọng: “Phải là tôi cảm ơn em mới đúng.”
Trái tim Lục Duy Chân “Thịch” một tiếng, cũng hơi đỏ mặt, quay đi không nhìn anh ta.
Tương Thành không lớn, không bao lâu sau đã đến nơi.
Vì giá cả hợp lý nên Lục Duy Chân thuê trọ ở một toà nhà bình thường, hơi cũ. Nhưng cũng coi như sạch sẽ ngăn nắp.
Xe dừng lại, cô xuống xe nói: “Hôm nay cảm ơn anh nhiều, lần sau nhất định phải để tôi mời anh đấy.”
Hướng Nguyệt Hằng nhìn cô cười nói: “Được, ngủ ngon, chúc em có giấc mơ đẹp.”
Lục Duy Chân xoay người lên lầu, lúc sắp đến khúc quanh cầu thang thì quay đầu lại. Hướng Nguyệt Hằng vẫn còn đứng tại chỗ, khoanh tay dựa vào xe, nhìn qua lại có vài phần ung dung tự tại.
Trong bóng đêm chỉ thấy đôi mắt trong suốt sáng rực của anh ta, gương mặt ôn hoà như ngọc.
Lục Duy Chân vẫy tay với anh ta rồi lên lầu.
Mãi đến khi mở cửa vào nhà, Lục Duy Chân mới chợt nhớ ra, Hướng Nguyệt Hằng không hẹn thời gian gặp mặt lần sau, thậm chí còn không trao đổi cả WeChat lẫn số điện thoại.
Cô căn bản không nhớ đến, có phải anh ta cũng quên không? Nhưng cũng chẳng sao, thím hàng xóm có phương thức liên lạc của cả hai người bọn họ, có gì nói sau vậy.
***
Bóng đêm đã hoàn toàn bao phủ lên thành phố tinh tế bên sông Tương Giang này.
Nhà của Lục Duy Chân ở tầng 17, là một căn nhà không quá rộng rãi với lối trang trí đơn giản. Từ năm tư đại học, lúc đi tìm việc cô đã thuê chỗ này.
Lục Duy Chân nhanh chóng tắm rửa, mang một đầu tóc ướt sũng ra lan can phơi quần áo.
Từ ban công có thể nhìn thấy cảnh sắc của hơn nửa Tương Thành.
Phơi quần áo xong, Lục Duy Chân nằm trên ban công ngây ngẩn hồi lâu.
Tóm lại, đây chính là cảm giác khi đi xem mặt sao? Cũng không tệ lắm nhỉ, bình bình ổn ổn, không hề có cảm giác kích động. Trái lại, rõ ràng Hướng Nguyệt Hằng rất hài lòng với cô… Lục Duy Chân gãi đầu, vì cô cảm thấy hơi mờ mịt với cuộc sống trong tương lai.
Nhưng bất kể thế nào, cô cũng không thể quên một điều, cũng là điều quan trọng nhất —— người như Hướng Nguyệt Hằng chính là người đàn ông thích hợp nhất mà cô có thể tìm được. Ôn hoà hiền hậu, trung thực giản dị, tương lai có thể để mặc cho cô đùa nghịch, không thoát ra khỏi bàn tay cô.
Lại nhìn thêm một vòng.
Tầm mắt Lục Duy Chân nhìn về phía xa, dòng sông Tương Giang êm đềm, trên sông còn có mấy chiếc thuyền gỗ. Dưới ánh đèn hai bên bờ, mặt sông sáng lên từng đợt sóng mờ ảo.
Trong đầu Lục Duy Chân đột nhiên thoáng hiện lên một đôi mắt, đen nhánh, yên tĩnh, ánh sáng như bị đôi mắt đó nuốt chửng. Còn có cả phản ứng cực nhanh của anh khi kéo lấy cô, cùng với lồng ngực cứng như đá và hầu kết nơi cổ họng.
Đó mới là người không thể nhìn thấu.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.