“Cái này thì…” Con chim bảnh chọe cười khiến ta vừa nhìn đã cảm thấy có vấn đề, quả nhiên hắn nói tiếp: “Mặc dù ta đã nhiều năm không ăn nhện, thế nhưng trong sườn núi Phượng Hoàng chim chóc thích ăn côn trùng vẫn là không ít. Bởi vậy, bị rất nhiều đám chim chóc muốn nuốt tươi ngươi cùng nhau nhìn như hổ rình mồi, nhờ đó mà tu vi nhanh chóng tăng lên, hóa thành hình người thành công, cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ.”
Hả?
Bởi vì sợ bị ăn, cho nên khả năng tiềm tàng bộc phát thoát khỏi hình dạng con nhện?
Đúng nha, ta hiểu rồi.
Vì sao ta vừa nhìn thấy Phượng Nghi đã cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.
Bởi vì hắn đứng đầu chuỗi thức ăn, mà ta đứng ngay dưới hắn.
Hèn chi… Chuột thấy mèo dám chắc cũng là toàn thân không được tự nhiên, đây là bản năng, thiên tính…
Cách suy nghĩ của ta ngay từ đầu đã không phải là của con nhện, cho nên ta vẫn không nghĩ tới nguyên nhân này. Nếu như ta hoàn toàn là một con nhện, lần đầu tiên trông thấy con chim bảnh chọe này có lẽ sẽ hiểu ngay.
“Vậy ta tại sao lại ngất đi?”
Con chim bảnh chọe dùng một loại ánh mắt như thương hại một đứa ngốc nhìn ta: “Ngươi biến hình quá nhanh, thân thể không chịu nổi. Vừa rồi rót cho ngươi chút nước thuốc điều chế từ nước linh tuyền. Bây giờ cảm thấy thế nào?”
“Ờ, tàm tạm…”
Ta kéo nhẹ y phục rất khó coi trên người mình. Ta từng nghe các sư tỷ nói, sau khi biến hình y phục trên người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/59752/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.