“Ngươi nhìn không ra nguyên thể của hắn là cái gì sao?”
Ta thành thật lắc đầu.
“Dục Phong ấy à… Hắn có lẽ là tiền bối của ta cũng nói không chừng, dù sao ta khi còn bé, cũng đã nghe về hắn.”
“Tôm thúc, ngươi còn chưa nói hắn vốn là gì đâu,” ta nghĩ nghĩ, hắn chắc chắn không phải rồng, nếu phải, tôm thúc sẽ không hỏi ta câu hỏi như thế. Vậy hắn là loài nào chi nào trong thủy tộc chứ? Có thể ngồi ngay trước Tử Hằng, hắn sao có thể không phải là rồng nhỉ?
“Tộc rồng, rất phức tạp.” Tôm thúc ngồi trên bậc thang, ta ngồi ở bên cạnh hắn, nhìn hắn lấy ra hai sợi cỏ bỏ và miệng nhai. Đây có lẽ không khác thói quen người trên mặt đất thích hút chút thuốc lá sợi thuốc lào.
“Có vảy, có sừng, có móng, có thể đi, có thể bay…” Tôm thúc bẻ ngón tay đếm: “Ngươi nghĩ là gì?”
Vẫn là rồng phải không? Có điều, cũng còn có những dị thú khác, cũng là có sừng có vảy có móng…
“Vị Dục Phong tiền bối kia, hắn là kỳ lân.”
“A!” Quả nhiên rất có lai lịch ha.
Cũng như Phượng Nghi là thần điểu trời sinh, kỳ lân cũng là thần thú trời sinh đấy!
“Vị Dục Phong tiền bối này ấy à, hắn cũng coi là nửa thủy tộc, có điều luôn luôn là thấy đầu không thấy đuôi, cực ít nhìn thấy hắn, đã mấy trăm năm cũng không nghe thấy tin tức tung tích của hắn, còn có người nói hắn đã ừm… Khụ, hậu bối bây giờ đều không biết hắn.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ban-ti-dong-38-hao/2199848/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.